Marcus Aurelius – tác giả của tác phẩm Triết học kinh điển Suy ngẫm (Meditations) – là một vị hoàng đế của La Mã cổ đại, đồng thời cũng là một nhà triết học nổi tiếng trong lịch sử.

Ngay từ nhỏ, Aurelius được hưởng nền giáo dục toàn diện, tinh thông tiếng La tinh và Hi Lạp, từng học qua triết học, pháp luật, hội họa và là một trong những nhân vật đại diện cho phái Khắc Kỉ (Stoicisme). Khi còn trẻ, ông đã tham gia vào chính trị và 3 lần giữ chức Tổng tài của đế quốc La Mã. Năm 161 TCN, ông lên ngôi hoàng đế La Mã ở tuổi 40. Nhờ sự kiên quyết của mình, ông đã cùng với anh trai là Lucius Verus lên ngôi, trở thành vị đồng hoàng đế đầu tiên trong lịch sử La Mã.

Trong những ngày tháng nắm quyền, Marcus Aurelius không hề tỏ ra cao ngạo hay sử dụng quyền lực bừa bãi, mà nghiêm cẩn chấp chính, một lòng vì nước vì dân. Khi tại vị, ông đã ban hành nhiều điều luật cải cách, xóa bỏ những quy định bất hợp lí, được dân chúng vô cùng yêu mến và ngưỡng mộ. Ngoài ra, để dân chúng nơi biên cương cũng được hưởng thái bình, ông nhiều lần thân chinh dẫn quân đi dẹp loạn, cuối cùng đổ bệnh rồi qua đời ngay chính trong doanh trại.

Marcus Aurelius chưa bao giờ vì bận rộn triều chính mà từ bỏ việc suy ngẫm và viết lách, hễ có thời gian là ông đọc sách, ghi lại những cảm nhận, suy nghĩ của bản thân, sau này những tư liệu quý giá ấy đã được ông tổng hợp lại và viết nên tác phẩm kinh điển Suy ngẫm.

Tác phẩm Suy ngẫm gồm những câu chuyện từ bạn bè đế người thân, chuyện đời thường đến vũ trụ bao la, tất cả phản ánh trí tuệ của Marcus Aurelius. Có người nói ông đã dùng chính linh hồn mình để viết nên kiệt tác này. Từng câu văn, dòng chữ đều toát lên phẩm cách cao thượng, dũng cảm, nhân hậu, khiêm tốn của một bậc vĩ nhân. Đọc Suy ngẫm cũng tựa như được tắm trong đại dương chân lí, mang tới cho bạn những ích lợi không ngờ.

Cuốn sách Từ Hạt Cát Đến ngọc trai – 85 Triết Lí Sống Tích Cực Của Marcus Aurelius chọn lựa những đoạn kinh điển nhất trong Suy ngẫm, qua đó đúc rút ra không ít bài học từ những triết lí sâu sắc. Với cách trình bày mới lạ, bắt mắt, tri thức của bậc vĩ nhân được thể hiện dễ hiểu, dễ tiếp cận, hi vọng mang đến cho độc giả những “giọt trí tuệ” làm phong phú thêm thế giới tâm hồn.

Trích đoạn sách hay

Nguyên văn

Triết gia nói, nếu bạn muốn yên tĩnh thì hãy làm ít việc thôi. Nhưng hãy nghĩ xem liệu nói thế này có hay hơn không: Làm những việc cần thiết và tất cả những việc mà lí trí của động vật có tính bầy đàn đòi hỏi; đồng thời làm theo đúng những yêu cầu, đòi hỏi ấy. Bởi điều đó không chỉ đem lại sự tĩnh lặng có được do làm việc thích hợp mà còn đem lại sự tĩnh lặng do làm rất ít việc. Vì phần lớn những việc ta nói và làm đều là những việc không cần thiết, nếu hủy bỏ chúng, ta sẽ có được càng nhiều thời gian và bớt đi những ưu phiền. Thế nên, chúng ta nên hỏi bản thân trước khi làm bất cứ chuyện gì: Đó có phải là việc cần thiết không? Con người không chỉ nên hủy bỏ những việc không cần thiết mà còn nên loại bỏ những suy nghĩ không cần thiết nữa. Có như vậy, những việc vô vị mới không mãi bám theo ta.

LỜI VÀNG Ý NGỌC

Gỡ xuống những gánh nặng không cần thiết, đi tìm sự an ủi trong tâm hồn

Marcus Aurelius nói: Phần lớn những việc chúng ta làm đều là không cần thiết. Nói vậy có nghĩa gì? Không lẽ con người sống trên đời đều khổ sở làm những việc vô dụng sao? Quan điểm của Marcus Aurelius chính là: Cuộc sống không có kế hoạch và mục đích thì chắc chắn sẽ nảy sinh nhiều nỗi phiền muộn, chỉ có vứt bỏ những ý niệm không cần thiết thì mới có thể mở rộng tầm mắt, hướng đến tương lai.

Thời cổ đại, có một tù nhân phạm trọng tội, để trốn tránh sự truy bắt của quan binh, anh ta liền trốn đến một ngôi chùa, nấp trong phòng chứa củi. Song anh ta lại bị vị trụ trì bắt gặp, trong lúc quẫn bách, anh ta bèn kề dao vào cổ vị sư trụ trì và đe dọa: “Ông không được nói gì cả, đợi lúc nữa quan binh đến thì bảo không trông thấy tôi! Nếu không tôi sẽ giết ông.” Sư trụ trì không hề hoảng sợ mà bình tĩnh nói: “Chuyện này không khó, nhưng ta lừa được quan binh rồi thì cậu định làm gì tiếp theo?” Tên tội phạm nói: “Tôi sẽ trốn trong rừng, đợi quan binh đi khỏi thì sẽ ra ngoài.” Vị trụ trì hỏi: “Sau đó thì sao?” Tên tội phạm ngẩn người, không trả lời. Vị trụ trì lại nói tiếp: “Thực ra cậu cũng không biết tiếp theo nên làm gì đúng không? Cậu hãy ở lại đây một thời gian rồi hẵng đi!” Một thời gian sau, vị sư trụ trì lại hỏi tên tội phạm: “Giờ cậu đã biết mình nên làm gì rồi chứ?” Anh ta lắc đầu, vị trụ trì cười nói: “Thực ra không có quan binh truy đuổi, cuộc sống của cậu cũng không có gì khác cả, cậu không thể gột bỏ nghiệp tội của mình, thế nên đi đến đâu cũng sẽ hành xử theo con đường tội lỗi, không ăn trộm thì cũng cướp bóc. Sao cậu không từ bỏ con người trước đây của mình và làm lại cuộc đời?” Tên tội phạm bừng tỉnh ngộ, bái tạ sư trụ trì và xuống núi đầu thú. Vài năm sau, anh ta được ra khỏi ngục, bắt đầu buôn bán, sau này trở thành thương gia có tiếng trong vùng.

Có những lúc, chúng ta cũng giống như tên tội phạm trong câu chuyện, không bỏ qua được quá khứ, cho rằng trước đây đã thất bại thì sau này cũng chẳng thể thành công. Thực ra thay đổi cuộc đời không khó như ta tưởng, có lúc chỉ một ý niệm cũng có thể khiến cho cuộc đời ta bước sang trang mới. Điều quan trọng là chúng ta có quyết tâm ngưng việc giày vò bản thân lại để đón nhận tương lai dưới diện mạo hoàn toàn mới hay không.

Không cần phải kích động vì những chuyện nhỏ nhặt

Từ Hạt Cát Đến Ngọc Trai – 85 Triết Lí Sống Tích Cực Của Marcus Aurelius

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here