Từ ngàn xưa, người phương Đông luôn quan niệm rằng: Người lãnh đạo nhất thiết phải hội tụ “ thuật lãnh đạo, thuật quản trị, thuật dụng ngôn và thuật xử thế” thì mới thu phục được thiên hạ. Thế nhưng, để trở thành nhà lãnh đạo, không phải tự nhiên mà có được. Nó đòi hỏi mỗi người phải tự học hỏi, tự bồi dưỡng tố chất để trở thành lãnh đạo, và đặc biệt, phải có sự tích lũy qua năm tháng thời gian. Cá nhận bạn có tự tin vào tố chất lãnh đạo trong con người mình?

Tứ Thư Lãnh Đạo là bộ cẩm nang dành cho những nhà lãnh đạo, quản lí và dành cho những ai muốn trở thành lãnh đạo. Bộ sách được chia thành 4 tập, bao gồm thuật lãnh đạo, thuật quản trị, thuật dụng ngôn và thuật xử thế.

Thuật xử thế – đó chính là nhịp cầu kết nối giữa người với người. Bởi nói như Adams.J, nhà xã hội học nổi tiếng của Mỹ :

“Giao thiệp giống như một sức hấp dẫn tiềm ẩn trong tố chất căn bản của mỗi con người, nó có thể thổi luồng gió đầy sức sống vào những sự việc cứng nhắc khô khan, có thể làm cho những sự việc rối rắm lộn xộn trở nên thông suốt rõ ràng, quan trọng hơn nó có thể đưa một người không nhiều năng lực lên đỉnh cao của công danh sự nghiệp. Giả dụ đời người như một đỉnh núi tuyết, thì giao thiệp như cây đục băng giúp bạn trèo được lên đỉnh núi; giả dụ đời người là biển cả, thì giao thiệp chính là con tàu chở bạn trên hành trình chinh phục biển khơi; giả dụ đời người là một cuốn sách dày, thì giao thiệp chính là mật mã ghi lại thành công của bạn. Ngày nay, con người sở dĩ phải học cách giao thiệp, là bởi chúng ta đã có sẵn những điều kiện có lợi sau: một là vận may tốt nhất; hai là tham vọng mãnh liệt nhất; ba là cơ hội thể hiện nhiều nhất. Vì vậy, từ chính rất nhiều ví dụ thực tế thành công xung quanh tôi, tôi có thể đưa cho bạn đọc một lời khuyên là khả năng giao thiệp là phép màu giúp con người bước lên nấc thang của thành công, nó có thể khiến cho sức hấp dẫn của bạn lan tỏa vô tận và giá trị của bạn được nâng lên một cách đáng kinh ngạc ”.

Có thể nói rằng, tất cả những điều đó đều là sự thể hiện của tố chất lãnh đạo. Lãnh đạo là người đi đầu trong một tập thể. Vị trí đặc biệt đó quyết định nên tố chất tổng hợp mà họ cần phải có. Tố chất đó là sự tổng hòa của nhiều mặt như hành vi, trí tuệ, tình cảm, thái độ. Một nhà lãnh đạo giỏi không nhất thiết phải là một nhà diễn thuyết, bởi vì một nhà diễn thuyết đại tài chưa chắc đã có khả năng “điều binh khiển tướng”. Chúng ta thường thấy rằng, ngay khi đã xác định được phương hướng và mục tiêu, một nhà lãnh đạo kiệt xuất ngay lập tức sẽ hành động với quyết tâm cao nhất. Họ sẽ tự mình làm gương, làm việc nghiêm túc. Khi gặp khó khăn, họ bình tĩnh ứng phó; khi ra quyết sách họ tỏ ra thông minh quyết đoán, lời nói rất có trọng lượng; khi thời cơ đến, họ biết nắm bắt kịp thời. Ngược lại, cũng có những người do không hội đủ những tố chất của một nhà lãnh đạo nên đã làm ảnh hưởng đến hiệu quả công việc.

Trích đoạn sách hay

SỬ DỤNG DANH THIẾP MỘT CÁCH LỊCH THIỆP

Trong cuộc sống thường ngày, dùng tay chỉ thẳng vào người khác là hành vi thiếu lịch sự, bị cho là có ý khiêu khích, gây phản cảm cho người khác.

Có người đã từng làm một thí nghiệm như sau: Trong buổi học, giáo viên yêu cầu học sinh: “Hãy đặt cây bút đang cầm trên tay xuống mặt bàn.” Kết quả, hầu như tất cả học sinh đều không để ngòi bút hướng về phía mình. Đây không phải do sự rèn luyện đặc biệt nào đó hay làm như vậy thuận tiện cho việc lấy bút hơn, mà nguyên nhân chính là do ngòi bút dễ làm bẩn quần áo hoặc gây tổn thương bản thân, cho nên thực tế này cũng phản ánh một ý thức phòng vệ, hay cũng có thể nói, nó là tiềm thức của con người đối với những việc không vui, sợ hãi do những vật sắc nhọn đem lại.

Vì vậy, khi đưa danh thiếp, nếu bạn chĩa góc nhọn về phía người nhận, cũng giống như chỉ ngón tay vào người khác, đương nhiên sẽ khiến người ta phản cảm. Để sử dụng danh thiếp hiệu quả, bạn cần nắm vững ba cách đưa danh thiếp sau đây:

(1) Ngón tay khép lại, đặt danh thiếp trong lòng bàn tay, dùng ngón cái giữ góc trái của tấm danh thiếp, lịch sự đưa đến tầm ngang ngực đối phương. Tên riêng trên danh thiếp nên hướng về phía đối phương, để đối phương khi nhận danh thiếp có thể đọc theo chiều thuận, mà không cần xoay ngược lại.

(2) Ngón trỏ gập lại cùng ngón cái giữ danh thiếp khi đưa.

(3) Ngón trỏ và ngón cái của hai tay lần lượt giữ góc trái và góc phải của danh thiếp khi đưa ra.

Ba cách đưa danh thiếp trên đây đều tránh điều cấm kị dùng vật nhọn hướng vào người khác, trong đó cách thứ ba biểu thị sự kính trọng nhất.

Có thể bạn cho rằng, đây là những tiểu tiết không quan trọng, không đáng đề cập đến. Nhưng đừng quên rằng, ngay việc đưa danh thiếp không đúng cách có thể khiến công việc của bạn gặp trở ngại lớn. Vì thế, những nhà lãnh đạo muốn thành công thì nhất thiết không được bỏ qua “tiểu tiết” này.

Có một số người khi đặt may sơ mi đã đặt thêu cả tên mình lên áo, hoặc khảm tên viết tắt lên dây chuyền.

Đó không phải vì không sợ mất đồ hay lẫn đồ với người khác, mà đây là cách để thể hiện sự quan trọng của cái tên. Rất nhiều người cả đời phấn đấu để thành công và để lại tên tuổi cho đời. Cái tên là sinh mệnh thứ hai, bôi nhọ tên của một người cũng chính là bôi nhọ chính bản thân họ.

Danh thiếp là tượng trưng cụ thể cho tên tuổi, đại diện cho thân phận của người đó. Trong công việc thường ngày, bạn có thể nhận danh thiếp thường xuyên, nhưng cách nhận danh thiếp có thể ảnh hưởng đến ấn tượng đầu tiên mà bạn để lại cho đối phương, do đó, nhất thiết phải hiểu được phép lịch sự khi nhận danh thiếp.

Dưới đây là một vài cách tiếp nhận danh thiếp để bạn tham khảo:

(1) Khi tay bạn không cầm gì, nên nhận danh thiếp bằng cả hai tay. Nếu người khác dùng cách này để tiếp nhận danh thiếp của bạn, nhất định bạn sẽ rất vui vẻ.

(2) Sau khi nhận, nhất định bạn phải xem ngay, không nên chỉ nhìn lướt qua hoặc tỏ ra thờ ơ.

(3) Khi gặp tên riêng khó đọc, bạn nên hỏi ngay: “Xin lỗi, xin hỏi quý danh của ngài đọc như thế nào?” Hỏi cách đọc tên họ của người khác, không làm giảm thân phận của bạn đi chút nào, càng không thể làm tổn thương người đưa danh thiếp, mà chỉ có thể khiến họ cảm thấy bạn rất coi trọng họ.

(4) Cùng lúc tiếp nhận vài tấm danh thiếp và đều là lần đầu gặp gỡ, nhất thiết bạn phải ghi nhớ danh thiếp nào là của ai. Nếu trên bàn hội nghị, đừng ngại để chúng trên bàn và sắp xếp theo đúng thứ tự vị trí ngồi của đối phương. Hành động này không hề thất lễ, mà chỉ có thể khiến đối phương cảm thấy họ được bạn tôn trọng.

(5) Nhiều người đặt danh thiếp của đối phương lên bàn, sau đó trong lúc trò chuyện vui vẻ liền tiện tay lấy đồ vật khác đè lên. Đó là hành động rất khiếm nhã, nên bạn phải chú ý.

(6) Bạn rất muốn có được danh thiếp của đối phương, nhưng họ lại không đưa cho bạn, đó là tình huống khá phổ biến. Nếu cứ rụt rè, e ngại không dám xin danh thiếp, thì đây không phải là biểu hiện nên có của người lãnh đạo. Bạn nên chủ động hỏi: “Thật mạo muội, có thể cho tôi một tấm danh thiếp của ông được không?”. Làm như vậy chỉ có thể là đề cao đối phương, không có gì là thất lễ cả.

THĂM HỎI LÀ CHẤT XÚC TÁC TRONG GIAO TIẾP

Thăm hỏi là chất xúc tác trong một cuộc trò chuyện, cũng là phương pháp giao tiếp hết sức tự nhiên, giúp bắc nhịp cầu hữu nghị nối liền mọi người với nhau. Hàn huyên tâm sự có thể giúp mọi người hiểu nhau hơn, gần gũi với nhau hơn. Do đó, thăm hỏi là một khâu không thể thiếu trong việc giao tiếp của người làm lãnh đạo.

Hình thức thăm hỏi bao gồm hai loại sau:

(1) Thăm hỏi ngoài đường: Đi đường gặp người quen hay ở nơi công cộng thì chào hỏi nhau vài câu.

Với người quen thường xuyên gặp mặt, có thể bắt tay, hỏi thăm vài câu: “Chào anh” hoặc “Anh đi làm đấy à?”.

Nếu gặp họ khi đang đi xe, có thể gật đầu, mỉm cười, vẫy tay chào mà không cần phải xuống xe.

Với người quen lâu ngày không gặp, bạn phải dừng lại và nói chuyện lâu hơn một chút. Nếu có việc gấp cần giải quyết, phải nói rõ cho đối phương biết, sau đó mới có thể đi.

(2) Thăm hỏi trước một cuộc gặp mặt: Kiểu hàn huyên này thường là do trước đó đã có hẹn trước, hoặc sau khi khách đến, hai bên ngồi nói chuyện phiếm trước khi bàn về vấn đề chính.

Trong đó, hình thức thứ nhất là thăm hỏi xã giao thường thấy, ví dụ như “chào ông”, “mời vào”, “mời ngồi”…

Hình thức thứ hai là phương thức thăm hỏi trong những tình huống đặc biệt, như thăm hỏi người bệnh, người già, bạn thân, người mới ốm dậy, người mới đi xa về, người gặp chuyện không may… Khi thăm hỏi phải đặc biệt ân cần chu đáo để họ cảm thấy ấm lòng.

Dựa vào nội dung, thăm hỏi có thể chia làm bốn phương thức sau:

(1) Thăm hỏi thể hiện sự quan tâm: Đây là phương thức thường gặp, giúp tăng cường tình cảm thân thiết giữa đôi bên, thông qua sự thăm hỏi chân thành sâu sắc.

(2) Thăm hỏi để khích lệ: Dùng một vài câu hàn huyên tâm sự để mang lại cho người nghe nguồn động viên và năng lượng, tiếp tục cố gắng. Dù chỉ là vài lời động viên cũng có thể mang đến sự khích lệ to lớn.

(3) Thăm hỏi kiểu vui vẻ. Trong khi chuyện trò thêm vào một vài câu nói hài hước sẽ giúp cho bầu không khí của cuộc nói chuyện thêm thân mật, đồng thời góp phần tăng cường sự hiểu biết và thân thiết giữa đôi bên.

(4) Thăm hỏi để khen ngợi: Có người kể rằng nếu buổi sáng vừa thức dậy đã được nghe những câu khen ngợi như “Ông dậy thật sớm”, “Sức khỏe của ông ngày càng tốt hơn đấy”, thì cả ngày hôm đó tâm trạng của họ sẽ hết sức vui sướng và sảng khoái. Kiểu khen ngợi này cần hết sức khéo léo, như vậy điều bạn nói ra mới có tác dụng với người nghe.

Trong khi thăm hỏi nên chú ý ba điểm sau đây:

(1) Đối tượng: Việc thăm hỏi đối với mỗi người cần có cách khác nhau, đừng áp dụng theo cùng một cách.

(2) Hoàn cảnh: Trong những hoàn cảnh khác nhau cần dùng ngôn từ khác nhau.

(3) Mức độ: Khi thăm hỏi không nên dùng quá nhiều lời khen ngợi vì có thể mang lại cảm giác khách sáo, giả tạo.

Nói tóm lại, thông qua thăm hỏi, chúng ta có thể mang lại niềm an ủi cho người gặp chuyện không vui, sự quan tâm cho người lâu ngày gặp mặt, những điều vui vẻ cho bạn bè hàng xóm, tăng thêm sợi dây tình cảm, thắt chặt tình hữu nghị, giúp kĩ năng giao tiếp của người làm lãnh đạo trở nên tuyệt vời hơn…

Tứ Thư Lãnh Đạo – Thuật Xử Thế

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here