Nếu một ngày nào đó, bạn nhận ra những ảo tưởng của thời mười tám đôi mươi bỗng dưng tan biến thì chào mừng bạn, bạn đã bước qua ngưỡng cửa 30 rồi đấy. Thay cho những giấc mơ về chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón ta và sau đó là một cuộc hôn nhân màu hồng, hay hoài bão đứng ra làm ăn, khởi nghiệp thành công và trở nên giàu có, là những hình ảnh vô cùng thực tế. Đó không hẳn là điều xấu, mà nói chính xác hơn lứa tuổi 30 là khoảng thời gian chúng ta sẽ dần có khả năng tiếp nhận chính xác hiện thực. Và đương nhiên ở lứa tuổi này, khái niệm “hạnh phúc” không còn là những điều ở trên mây nữa mà sẽ là những điều rất thực tế.

Chính vì vậy, việc ta có thể đưa định nghĩa riêng về “một cuộc đời hạnh phúc” rất quan trọng để từ đó ta có thể nhìn tổng quát cuộc đời mình một cách chân thật nhất. Ở độ tuổi 30, cách nhìn chân thật ấy sẽ khiến con đường đi đến hạnh phúc của chúng ta trở nên gần hơn bao giờ hết.

Không giống như cái tôi ở tuổi 20 táo bạo và có phần bốc đồng, khinh suất, độ tuổi 30 có khả năng bình tâm quan sát bản thân, hiểu rõ về chính mình cũng như các ưu khuyết điểm của bản thân. Và chắc chắn rằng, sẽ có lúc chúng ta hồi tưởng về độ tuổi 30 như “10 năm thú vị nhất trong cuộc đời” của mình.

Trích đoạn sách hay

HIỂU ĐƯỢC SỰ KHÁC NHAU GIỮA ĐIỀU CÓ THỂ THAY ĐỔI VÀ ĐIỀU KHÔNG THỂ THAY ĐỔI

Khả thi hay bất khả thi?

Tuổi 30 khá kỳ lạ bởi vào độ tuổi này, chúng ta thường bị nhầm lẫn, ngỡ rằng những điều “có thể” là bất khả thi, còn những điều “không thể” lại dường như có thể. Khi còn ở tuổi đôi mươi, ta thường tự phụ rằng mình có thể làm bất cứ điều gì nhưng hầu như làm gì cũng đều vấp ngã nên không khỏi nản chí, thất vọng. Bước qua tuổi 30, có những chuyện ta nghĩ là quá tầm nên vội từ bỏ nhưng thực sự vẫn còn khả năng để thực hiện. Chính vì thế chúng ta hay có xu hướng bỏ cuộc ngay từ trước khi làm thử và từ đó lỡ mất đi nhiều cơ hội cho bản thân.

Bạn không biết rằng, có những việc mà đến độ tuổi 30 mới thực sự “mãn khai”, bùng nổ. Bạn không còn bị ảnh hưởng nhiều từ cha mẹ hay xã hội. Bạn nhận ra sự thật là bạn có thể làm và làm tốt hơn những gì bạn nghĩ.

Tôi đã viết quyển sách đầu tiên vào năm 34 tuổi.

Tôi cũng đã từng có suy nghĩ kiểu như “Sách thì cỡ mình làm sao viết nổi!” hay như “Công việc ghê gớm đó thật quá sức với mình!”. Nhưng khi tôi thử gỡ bỏ những giới hạn đó, tự nhiên văn chương tuôn ra trên từng trang giấy và tôi đã có thể sớm xuất bản quyển sách của mình sau đó.

Trái lại, cũng có những lúc chúng ta cứ bám vào ảo tưởng “nhất định sẽ ổn thôi” trong những việc không hề ổn chút nào. Ví dụ ta không có thể lực như thời thanh niên trai tráng nhưng vẫn quyết định tham gia thi chạy marathon. Kết quả là không chỉ ngay hôm sau mà tận hai ngày sau đó ta phải chịu những cơn đau nhức vì căng cơ.

Thế nên, chúng ta hãy xác định những việc mình thực sự bị giới hạn và cả những chuyện không có giới hạn đối với mình nhé!

Cẩn thận để không “chìm đắm” trong các vai trò

Để tháo bỏ những giới hạn bị đặt ra cho bản thân một cách vô thức, bạn hãy cẩn thận đừng để mình bị “đắm chìm” trong các vai trò. Bởi một khi bị ám ảnh bởi các vai trò: “Mình là vợ/chồng kia mà”, “Mình là cha/mẹ”, “Tôi là con trai/con gái của bố mẹ tôi”,… thì ta đã phải mang thêm nhiều giới hạn và thấy cuộc sống hầu như chỉ toàn là trách nhiệm!

Độ tuổi này mọi người thường kết hôn, sinh con đẻ cái và bị cuốn vào vai trò làm chồng/vợ, làm cha/mẹ để rồi không còn là chính mình. Ngay cả vấn đề chăm sóc phụng dưỡng cha mẹ, cho dù đó là trách nhiệm thiêng liêng và cao cả của mỗi chúng ta, thể hiện lòng hiếu kính đối với đấng sinh thành thì cũng không vì thế mà tự gây áp lực và “nhấn chìm” bản thân. Trong công việc cũng vậy, chúng ta vì câu nệ cấp bậc mà tự gánh lấy trách nhiệm nặng nề không cần thiết. Chúng ta quên mất rằng, ngoài công việc, mỗi người còn có niềm vui và những sở thích riêng cho bản thân. Những điều đó mới tạo nên một cuộc đời đáng sống.

Lứa tuổi 30 là thời kỳ mà những “trọng trách” kể trên ngày càng tăng cấp và trở nên khắc nghiệt nhất. Cho dù ban đầu bạn có thể rất vui sướng khi thực hiện những vai trò đó, song từ từ – khi chúng đã trở thành những việc đương nhiên – bạn sẽ dần cảm thấy như thể không có ai đánh giá đúng hay trân trọng những việc mình làm nữa. Chính thời khắc bạn bắt đầu cảm thấy như vậy, mọi chuyện đã trở thành gánh nặng!

Tuy nhiên, nếu biết rằng đa số người ở độ tuổi 30 đều ít nhiều trải qua cảm giác tuyệt vọng nhẹ nhàng như thế, bạn sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chấp nhận các trách nhiệm ấy hơn; đồng thời cũng có ý thức tạo nên một cuộc sống cân bằng với những sở thích của bản thân tốt hơn.

Giữ vững hình tượng về bản thân

“Đáng lý mình không phải là người như thế này.”

“Tôi muốn làm công việc có tính sáng tạo hơn kia!”

“Mình từng muốn được sống tự do tự tại.” “Mình đã từng có dáng người thon thả, thu hút,…”

Vậy mà… Bây giờ nhìn lại… Ta chỉ muốn mắng mỏ bản thân mà thôi! Muốn vận động, tập thể thao mà mãi không làm được. Thậm chí có người thấy như mình đang bị hóa đá từ dưới chân lên!

Khi ở tuổi niên thiếu hay đôi mươi, chắc hẳn có lúc bạn đã mường tượng ra “Khi ngoài 30 tuổi, mình muốn trở thành như thế này này”. Thế nhưng nhiều khả năng là bạn đang “phản bội” lại từng chút một hình tượng đã tự mình hình dung đó.

Bạn hãy quan sát bản thân mình trong gương, nhìn lại vóc dáng của mình.

Hãy nhìn vào khuôn mặt, những nếp nhăn, chỗ da thừa trên khuôn mặt.

Hãy nhìn vào lớp mỡ ở bụng của bạn!

So với vẻ đẹp rực rỡ của tuổi đôi mươi, hình ảnh ở độ tuổi 30 có nhiều điều khiến bạn phải suy ngẫm!

Nếu có cỗ máy thời gian đưa bản thân ta-ở- tuổi-20 đến tìm gặp ta-của-ngày-hôm-nay, ta sẽ thấy gì? Rất có thể ta-ở-tuổi-20 sẽ bật khóc bảo rằng “Như thế không phải là tôi đâu!”. Trở thành “như thế” là do ta đã không chấp nhận nỗ lực để giữ vững hình tượng bản thân, đã để mình bị cuốn trôi theo dòng đời xô đẩy.

Nếu giờ đây bạn đang sống một cách nghiêm túc, xứng đáng thì bạn có thể hãnh diện “báo cáo” với bản thân mình của tuổi 20 về những gì mình đã làm được.

Liệu bạn đã có thể đường hoàng để gặp bản thân mình-ở-tuổi-20 hay chưa?

Tuổi 30 Hoài Bão

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here