Xã hội hiện đại không chỉ khiến con người trở nên đơn độc và bấp bênh trong một thế giới quá rộng lớn, mà còn buộc con người phải nhận lấy toàn bộ những đòi hỏi của nó trên mọi phương diện. Ranh giới cá nhân, lãnh địa của tự do từ đó cũng dần biến chất khi mà nghệ thuật thoái hóa thành sự bắt chước, còn mọi điều sâu sắc, tinh tế đều cần khoác lấy tấm áo đại chúng.

Vấn đề ranh giới cá nhân (Personal Boundaries) không xa lạ gì trong tâm lý học: đó là một tổ hợp của niềm tin, quan niệm, kinh nghiệm và tri thức xã hội, cùng những giới hạn vật chất, tinh thần, tâm lý, xúc cảm… trong mỗi con người – như một cơ sở để hành xử và tồn tại với tư cách là một thành viên xã hội. Trước xã hội rộng lớn và bí ẩn, nhưng chật hẹp và giản đơn đó, những ranh giới lại trở thành một gánh nặng của chính con người. Nói cách khác, ranh giới cá nhân được thay thế bằng ranh giới xã hội, và đây là công cụ để xếp đặt và kiểm soát con người của một xã hội vô hình đầy quyền lực. Sự mập mờ ám ảnh giữa ranh giới cá nhân và ranh giới xã hội trong một con người là căn nguyên của những rối loạn tâm thần vốn đã quá phổ biến trong xã hội ngày nay.

Sigmund Freud, Karl Jung, Steven Pinker, Carole Jones… là những nhà tâm lý học tiên phong trong việc miêu tả và tìm ra nguyên nhân của chứng rối loạn tâm thần là do mất ranh giới. Mất ranh giới là lời nguyền lên mọi con người của xã hội hiện đại, rằng tất thảy những gì nó sở hữu, truy cầu, theo đuổi, đạt được trong thế giới này rốt cuộc đều sẽ là cội nguồn của khổ đau, hỗn loạn và dằn vặt. Phục hồi ranh giới cá nhân để nâng cao đời sống tinh thần chính là cảm hứng lớn cho hàng loạt các cuốn sách viết về cách cân bằng cuộc sống. Trong số đó, Vạch ranh giới của hai tác giả Henry Cloud và John Townsend có thể coi là một kiệt tác đặc biệt khác thường và buộc phải đọc. Vạch ranh giới không phải là một cuốn sách tâm lý học thông thường để liệt kê bệnh lý và phương pháp trị liệu, nhưng nó sẽ giúp bạn hiểu về những điều tương tự; đây cũng không phải là một tập hợp các chiến lược sống giúp bạn thành công, nhưng nó giúp bạn nhận ra rằng thành công thực sự là hạnh phúc và an lành, những điều không bao giờ có thể đạt đến bằng những chiến lược tranh giành lợi ích.

Vạch ranh giới bắt đầu với những con người thường ngày, những mẫu bi kịch quen thuộc và nhỏ nhặt của đời sống mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể đang gặp phải; để rồi kết thúc trong sự an lành bất tận của cuộc sống với những ranh giới. Đặt ra các ranh giới là điều vô cùng quan trọng để các mối quan hệ thực sự lành mạnh và lý trí; đến lượt nó, ranh giới lại là nhân tố giúp xác lập và duy trì các mối quan hệ. Các ranh giới không chỉ được đặt ra với một người, mà với tất cả những ai tham gia vào mối quan hệ đó, hay nói cách khác, ranh giới chính là những nguyên tắc để duy trì mọi kiểu quan hệ.

Hành trình của cuốn sách cũng giống như hành trình một đời người với những mối quan hệ và những ranh giới không ngừng phát sinh và định hình. Bất cứ ai, dù bình thường hay bất thường, dù tầm thường hay phi thường, đều phải đối diện với những tổn thương do mâu thuẫn ranh giới tạo ra nhưng không phải ai cũng có đủ năng lực để nhận thức và chủ động xác lập ranh giới với thế giới xung quanh mình. Toàn bộ cuốn sách chính là chiếc chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến đời sống lý tưởng cho mỗi người, và chìa khóa ấy sẽ được trao cho những ai muốn mở cánh cửa ấy khi đọc cuốn sách này.

Chìa khóa đặc biệt giúp bạn thiết lập đời sống của chính mình từ việc vạch rõ các ranh giới lại xuất phát từ trí tuệ của Kinh thánh, và sức mạnh của Đức tin từ sâu thẳm nội tâm của con người. Trên phương diện này, cuốn sách còn là một đường dẫn cho những người khát khao sự cứu rỗi nhận lại hào quang mà Đấng Sáng thế đã ban cho họ. Nhưng, cũng cần khẳng định rằng, bất cứ ai còn thấy cần đến một đời sống ý nghĩa và sâu sắc, thay vì một đời sống hưởng thụ và nông cạn, đều sẽ từ cuốn sách này mà thấy được màu lấp lánh trong những lời của Kinh thánh.

Đã đến lúc để mở cánh cửa thoát ra khỏi thế giới của hận thù và cướp đoạt, một thế giới đầy rẫy những chiến lược và lợi ích, để đến với cuộc sống thanh thản, tự tại, đầy an nhiên và phước lành. Hãy đọc cuốn sách này, nếu điều ấy còn quan trọng với bạn.

Trân trọng giới thiệu tới độc giả!

Hà Nội, tháng 3 năm 2015

Công ty Cổ phần Sách Alpha

Trích đoạn sách hay

Ranh giới và gia đình

Susie gặp một vấn đề mà tôi từng chứng kiến rất nhiều trước đây. Người phụ nữ ba mươi tuổi này luôn rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi trầm trọng mỗi khi cô từ nhà bố mẹ đẻ trở về.

Khi cô trình bày vấn đề với tôi, tôi đã hỏi rằng liệu cô có nhận ra rằng mỗi khi về thăm nhà, cô lại cực kỳ căng thẳng không.

“Điều đó thật nực cười,” cô nói. “Tôi không còn sống cùng họ nữa. Làm sao đã ở riêng mà tôi vẫn bị ảnh hưởng kiểu này?”

Khi tôi yêu cầu cô thuật lại chuyến thăm, Susie kể về những lúc bạn bè cũ và gia đình tụ họp quây quần quanh bàn ăn tối. Cô thấy rất vui, cô nói, đặc biệt là khi chỉ có gia đình thôi.

“Chỉ có gia đình thôi’ là sao?” Tôi hỏi.

“Có lần bố mẹ tôi mời một số bạn bè đến, và tôi cũng không thích những bữa tối như vậy.”

“Vì sao thế?”

Susie nghĩ một lúc và trả lời: “Tôi nghĩ rằng tôi bắt đầu cảm thấy có lỗi.” Cô bắt đầu điểm lại những nhận xét tinh tế mà cha mẹ cô dùng để so sánh cuộc sống của cô với bạn bè cô. Họ nói sẽ thật tuyệt khi các bậc ông bà có vai trò “thực tiễn” trong việc nuôi dạy các cháu. Họ nói về các hoạt động cộng đồng mà bạn bè cô đang tham gia và nếu như cô còn ở đây và tham gia cùng mọi người thì sẽ tuyệt thế nào. Danh mục ấy cứ kéo dài mãi.

Susie nhanh chóng phát hiện rằng, mỗi khi về nhà, cô cảm giác như thể sống ở một nơi khác thật là tệ. Cô có một cảm giác dai dẳng rằng cô thực sự phải làm những điều bố mẹ cô muốn.

Susie mắc phải vấn đề giống nhiều người. Cô đã có những lựa chọn ở bên ngoài. Cô đã chuyển đi nơi khác, cách xa nơi cô đã lớn lên để theo đuổi sự nghiệp của riêng mình. Cô đã đang tự chi trả các hóa đơn của mình. Cô thậm chí còn đã kết hôn và có con. Nhưng ở mặt bên kia, mọi thứ lại khác. Cô không có được sự chấp thuận về mặt cảm xúc để được là một con người độc lập, được tự do đưa ra lựa chọn cho cuộc sống của chính mình, mà không cảm thấy có lỗi khi không làm điều cha mẹ muốn. Cô vẫn chịu thua áp lực.

Vấn đề thực sự nằm ở nội tâm của Susie. Nhớ rằng, các ranh giới xác định phạm vi sở hữu của một người. Susie, và những người giống như cô, không thật sự “sở hữu” bản thân mình. Những người sở hữu chính mình không cảm thấy có lỗi khi họ lựa chọn sẽ đi đâu. Họ suy xét đến người khác, nhưng khi họ đưa ra lựa chọn theo mong muốn của người khác, đó là xuất phát từ tình yêu thương, không phải cảm giác tội lỗi. Mục đích của họ là để đạt được điều tốt, chứ không phải để tránh làm người xấu.

Các dấu hiệu của việc thiếu ranh giới

Hãy xem xét một số dấu hiệu của việc thiếu ranh giới đối với gia đình nuôi dưỡng chúng ta.

Nhiễm virus

Một tình huống thường gặp: Một người vợ / chồng không có ranh giới cảm xúc hiệu quả đối với gia đình gốc của anh ta. Sau đó, khi anh tiếp xúc với họ qua điện thoại hoặc gặp mặt trực tiếp, anh trở nên phiền não, lý luận, tự chỉ trích, cáu giận, gây gổ, hay thu mình. Nó giống như thể anh ta “dính phải” điều gì đó từ gia đình gốc và chuyển nó sang gia đình nhỏ của mình.

Gia đình của anh có khả năng ảnh hưởng đến gia đình mới của anh theo một hiệu ứng thuận. Một dấu hiệu chắc chắn về các vấn đề ranh giới là khi mối quan hệ của bạn với một người có năng lực ảnh hưởng tới các mối quan hệ khác của bạn. Bạn đang trao cho một người quá nhiều quyền đối với cuộc sống của bạn.

Tôi nhớ đến một người phụ nữ đã tiến bộ rõ rệt qua trị liệu cho đến khi cô nói chuyện với mẹ cô, mà cô đã né tránh ba tuần liền. Cô sẽ nói những điều như: “Tôi chẳng thay đổi được gì cả. Tôi không khá lên chút nào.” Trước vô số ý kiến của mẹ về mình, cô đã không thể tự lập được. Sự lệ thuộc vào mẹ mình đã ảnh hưởng đến các mối quan hệ khác của cô. Cô hầu như đẩy tất cả mọi người ra khỏi cuộc sống của mình sau mỗi lần tiếp xúc với mẹ. Mẹ cô khống chế cuộc sống của cô; cô không tự lập.

Vị trí thứ yếu

“Anh sẽ không thể tin nổi cô ấy đối với ông ấy thế nào đâu,” Dan nói. “Cô ấy hoàn toàn xoay quanh mọi mong muốn của ông ta. Mỗi khi ông chỉ trích cô, cô ấy lại cố gắng hơn nữa. Cô ấy gần như phớt lờ tôi đi. Tôi mệt mỏi vì phải là ‘người đàn ông thứ hai’ trong cuộc đời cô ấy.”

Không phải Dan đang nói về người tình của Jane. Anh đang nói về cha của cô ấy. Dan đã mệt mỏi với cảm giác Jane quan tâm đến mong muốn của cha mình hơn là của anh ấy.

Đây là dấu hiệu cho thấy việc thiếu ranh giới với gia đình nơi mình sinh ra: người vợ hoặc chồng cảm giác như họ đã lấy phải hàng tồn kho vậy. Anh ta cảm giác như thể bổn phận của người bạn đời của mình là dành cho cha mẹ cô ấy. Người vợ này chưa hoàn thành quá trình “chia tách trước khi gắn bó”; cô có vấn đề về ranh giới. Chúa đã tạo ra một quá trình mà trong đó “người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình; và cả hai thành một xương một thịt” (Gen. 2:24). Từ “chia tách” tiếng Do Thái bắt nguồn từ từ gốc có nghĩa là “nới lỏng ra,” hay buông tay, hay rời đi. Để một cuộc hôn nhân tốt đẹp, người vợ cần phải bớt gắn bó với gia đình bố mẹ đẻ và tạo lập sự gắn bó với gia đình mới thông qua hôn nhân.

Điều này không có nghĩa là những người chồng và vợ không nên có mối quan hệ với gia đình bố mẹ đẻ của mình. Nhưng họ cũng cần phải vạch ranh giới rõ ràng với gia đình mình. Rất nhiều cuộc hôn nhân thất bại bởi có một người thất bại trong việc vạch ranh giới rõ ràng đối với gia đình nơi mình sinh ra, và người vợ hoặc chồng và con cái họ đều ít nhiều bị ảnh hưởng.

Cho con xin tiền tiêu vặt!

Terry và Sherry là một cặp đôi quyến rũ. Họ sở hữu một căn nhà lớn và có những chuyến du lịch xa xỉ; con cái họ học đàn piano và ba lê, và chúng có ván trượt tuyết, giày patin, giày trượt tuyết và thuyền buồm lướt ván riêng. Terry và Sherry sở hữu mọi khía cạnh của sự thành công. Nhưng, có một vấn đề, họ không sống bằng tiền của Terry. Terry và Sherry nhận phần lớn sự giúp đỡ tài chính từ gia đình của anh.

Gia đình Terry vẫn luôn muốn những điều tốt nhất cho anh, và họ vẫn luôn giúp anh có được điều đó. Họ đã chi trả cho căn nhà của anh, các kỳ nghỉ và các sở thích của lũ trẻ. Điều này mang lại Terry và Sherry những điều mà họ không thể tự làm ra được, nhưng cũng tước đi của họ nhiều thứ.

Khoản tiền hỗ trợ định kỳ từ phía cha mẹ khiến Terry mất dần tự trọng. Còn Sherry cảm thấy như thể cô không thể tiêu chút tiền nào mà không hỏi ý kiến bố mẹ chồng, vì họ cung cấp các khoản tiền.

Vấn đề của Terry minh họa cho một vấn đề ranh giới phổ biến của người trưởng thành trẻ tuổi, đã kết hôn hay vẫn còn độc thân: anh vẫn chưa phải là người trưởng thành về mặt kinh tế. Anh không thể vạch ranh giới đối với nguyện vọng của cha mẹ mình là muốn anh và Sherry “có được mọi thứ họ có.” Anh cũng phát hiện rằng trong đầu anh chỉ nghĩ về sự thành công của họ đến nỗi bản thân anh cũng gặp khó khăn trong việc nói không với những mong muốn này. Anh cũng không chắc mình có muốn từ bỏ những món quà và những thứ đồ được ban phát này để đổi lấy một ý thức tự lập lớn hơn hay không.

Câu chuyện của Terry vẫn ở phía “lạc quan” của vấn đề về ranh giới tài chính, cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống “tôi gặp chuyện rồi”. Rất nhiều người trưởng thành chưa tự lập thường xuyên bị dính vào các vụ bê bối tài chính vì sự vô trách nhiệm, sử dụng ma túy hay rượu, chi tiêu quá đà, hay như hội chứng hiện đại “tôi chưa tìm được điều thích hợp với mình.” Cha mẹ của họ vẫn tiếp tục chi trả cho con đường đầy thất bại và vô trách nhiệm này, nghĩ rằng “chúng sẽ làm tốt hơn.” Trên thực tế, họ đang làm lệch lạc con cái mình suốt đời, bằng cách ngăn không cho chúng được tự lập.

Một người trưởng thành mà không dựa vào chính khả năng tài chính của mình thì vẫn là một đứa trẻ. Để là người trưởng thành, bạn cần phải sống bằng các phương tiện của mình và tự trang trải cho các thất bại của mình.

Mẹ à, đôi tất của con đâu?

Trong hội chứng vĩnh viễn là trẻ con, một người có thể tự chủ tài chính, nhưng lại cho phép gia đình của mình điều phối một số mặt trong cuộc sống của mình.

Người lớn mang tính cách trẻ con này thường đến nhà bố mẹ chơi, cùng đi du lịch với họ, để lại quần áo bẩn và thường xuyên ở lại ăn cơm. Anh ta là bạn tâm tình gần gũi nhất của bố hoặc mẹ, chia sẻ “mọi điều” với họ. Khoảng ba mươi tuổi, anh ta vẫn chưa tìm được công việc phù hợp và cũng không có tài khoản tiết kiệm, không có kế hoạch nghỉ hưu, và không có bảo hiểm y tế. Bề ngoài, những điều này có vẻ không nghiêm trọng lắm. Chính người cha hoặc mẹ ngăn những đứa trẻ lớn của họ tách khỏi gia đình về mặt tinh thần.

Điều này thường xảy ra ở những gia đình thân thiện và dễ mến, nơi mọi thứ đều thật dễ chịu và thật khó để tách khỏi. (các nhà tâm lý học thường gọi đây là “gia đình cạm bẫy,” nơi những đứa trẻ không tách khỏi cha mẹ bằng các ranh giới rõ ràng.) Nó không giống như một vấn đề, bởi mọi người rất hòa thuận và vui vẻ với nhau.

Tuy nhiên, các mối quan hệ người lớn khác của đứa trẻ lớn có thể sẽ không được tốt. Họ có thể chọn những người bạn hoặc người yêu thuộc dạng “không ai muốn chơi.” Họ cũng không có khả năng trung thành với một thành viên hay người khác giới hay với một công việc.

Thông thường, vấn đề lớn của họ là về tài chính. Họ nợ các khoản tiền lớn trong nhiều thẻ tín dụng và thường nộp thuế muộn. Mặc dù họ có thể tự kiếm tiền chi trả cho cuộc sống thường ngày, họ không bao giờ nghĩ đến tương lai. Điều này về cơ bản là đời sống tài chính của một người trẻ tuổi. Thanh niên kiếm đủ tiền để mua ván trượt, máy nghe nhạc, hay váy áo, nhưng không nghĩ đến tương lai. Liệu tôi có kiếm đủ tiền để vui chơi cuối tuần này không? Thanh niên – và những đứa trẻ lớn chưa tách khỏi cha mẹ mình – vẫn được cha mẹ bảo trợ và nghĩ tương lai là việc của cha mẹ.

Ba người là một đám đông

Các gia đình không đảm đương tốt các chức năng thường gặp loại vấn đề về ranh giới được gọi là tam giác phân. Nó hoạt động kiểu thế này: A giận B. A không nói với B. A gọi điện cho C và phàn nàn về B. C thích thú được làm người đáng tin cậy của A và lắng nghe mỗi khi A muốn chơi trò tam giác.

Đến lúc này, B, cảm thấy cô đơn, gọi điện cho C, và, một cách tình cờ, đề cập đến mối bất hòa với A. C trở thành người tin cậy của B và A. A và B chưa giải quyết được nỗi bất hòa, và C có hai “người bạn.”

Tam giác phân minh họa cho sự thất bại khi giải quyết mâu thuẫn giữa hai người và lôi kéo thêm người thứ ba để chia phe. Đây là một vấn đề ranh giới bởi người thứ ba không có liên quan trong mối bất hòa này, nhưng lại bị những người sợ phải đối mặt với nhau dùng làm nơi để được an ủi và chia sẻ. Đây là lý do vì sao các mối mâu thuẫn vẫn còn tiếp diễn dai dẳng, người ta không chịu thay đổi, và biến nhau thành kẻ thù một cách không cần thiết.

Điều xảy ra trong tam giác đó chính là người ta nói một cách giả dối, che đậy sự căm ghét của mình bằng những từ ngữ hay ho và tâng bốc. A tỏ ra rất thân ái, dễ mến và kể cả khen ngợi B trước mặt, nhưng khi A nói chuyện với C lại bộc lộ sự tức giận.

Đây là sự thiếu ranh giới rõ ràng bởi A không “làm chủ” được cơn tức giận của mình. Người mà A đang bực xứng đáng được tiếp nhận điều đó trực tiếp từ anh ta. Đã bao nhiêu lần bạn bị tổn thương khi nghe điều như là “Bạn có biết John đã nói gì về bạn không?” Trong khi lần cuối cùng bạn nói chuyện với John, mọi chuyện vẫn ổn.

Thêm vào đó, C bị kéo vào mối mâu thuẫn và những điều anh biết về xích mích ấy đã chen vào mối quan hệ của anh với B. Chuyện ngồi lê đôi mách luôn chen vào quan hệ giữa người với người. Nó ảnh hưởng đến các ý kiến của chúng ta về người bị nói sau lưng mà không để cho họ có cơ hội được tự bào chữa cho mình. Rất nhiều lần những điều chúng ta nghe được từ người thứ ba là không chính xác. Đó là lý do vì sao Kinh thánh chỉ lệnh cho chúng ta lắng nghe từ ít nhất là hai hoặc ba nguồn, chứ không chỉ từ một.

Tam giác phân là một vấn đề ranh giới phổ biến đối với gia đình bố mẹ. Các dạng thức mâu thuẫn giữa một phụ huynh với một đứa con, hay giữa bố mẹ với nhau, sẽ có kết quả là một thành viên trong gia đình gọi cho một thành viên khác và nói về thành viên thứ ba. Việc làm này khiến mối quan hệ càng khó để hòa thuận, tốt đẹp.

Kinh thánh đã rất nghiêm túc khi nói về việc phải trực tiếp giải quyết mâu thuẫn với người mà bạn đang bực:

Kẻ dám khiển trách người cuối cùng lại được người quý yêu hơn kẻ chỉ buông lời xu nịnh. (Cách ngôn 28:23)

Ngươi không được để lòng ghét người anh em, nhưng phải mạnh dạn quở trách người đồng bào, như thế, ngươi sẽ khỏi mang tội vì nó. (Lev. 19:17)

Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. (Matt. 5:23-24)

Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. (Matt. 18:15)

Những đoạn Kinh này cho thấy một cách đơn giản để tránh lâm vào tình huống tam giác phân chính là luôn đi nói chuyện với người mà bạn đang có xích mích trước. Dàn xếp ổn thỏa với người ấy và nếu như người ấy từ chối vấn đề, hãy đi nói chuyện với một ai khác để tìm cách giải quyết, chứ không phải là đi bàn tán và để trút cơn tức giận. Sau đó, cả hai cùng đi nói chuyện với người ấy để giải quyết vấn đề.

Không bao giờ nói với người thứ ba điều gì đó về một ai đó mà bản thân bạn không có ý định nói với người đó.

Dù sao thì, ai là trẻ con ở đây?

“Không phải con cái có nhiệm vụ thu tích của cải cho cha mẹ, mà là cha mẹ phải thu tích của cải cho con cái” (2 Cor. 12:14).

Một số người được sinh ra để chăm lo cho cha mẹ của họ. Họ không đăng ký để thực hiện nghĩa vụ này; họ thừa hưởng nó. Ngày nay, chúng ta gọi những người này là “đồng phụ thuộc.” Họ đã học được từ rất sớm rằng họ có trách nhiệm với cha mẹ mình, những người bị mắc kẹt trong một sự vô trách nhiệm trẻ con. Khi trở thành người lớn, họ gặp khó khăn trong việc vạch ranh giới giữa bản thân mình và những người cha mẹ vô trách nhiệm của mình. Mỗi khi cố gắng được sống cuộc sống riêng, họ cảm thấy mình thật ích kỷ.

Quả thực, Kinh thánh dạy rằng những người con lớn cần phải chăm lo cho cha mẹ già của mình. “Anh hãy thừa nhận các quả phụ thực sự cần được giúp đỡ. Nếu một quả phụ có con có cháu, thì trước tiên con cháu phải học cho biết ăn ở hiếu thảo đối với gia đình mình, và đền ơn đáp nghĩa các bậc sinh thành. Đó là điều đẹp lòng Thiên Chúa” (1 Tim. 5:3-4). Sẽ là rất tốt khi thấy biết ơn cha mẹ mình và đền đáp những gì họ đã làm cho chúng ta.

Nhưng có hai vấn đề thường bất ngờ xuất hiện. Thứ nhất, cha mẹ bạn có thể “không thực sự cần giúp đỡ.” Họ có thể vô trách nhiệm, đòi hỏi, hay hành xử như thể họ là những kẻ tử vì đạo. Họ có thể cần phải có trách nhiệm với các gánh nặng của riêng mình.

Thứ hai, khi họ “thật sự cần giúp đỡ,” bạn có thể không có ranh giới rõ ràng để xác định được điều gì bạn có thể cho đi và điều gì không. Bạn có thể không giới hạn những điều bạn cho đi, và sự không có khả năng thích ứng với tuổi già của cha mẹ bạn, là một ví dụ, sẽ chi phối gia đình riêng của bạn. Sự chi phối như vậy có thể phá hỏng hôn nhân và làm tổn thương con trẻ. Một người cần phải quyết định họ muốn cho đi điều gì và không muốn cho đi điều gì, để có thể tiếp tục yêu thương và chấp nhận đúng mực cha mẹ của họ, mà không cảm thấy ức chế.

Ranh giới lành mạnh sẽ ngăn sự phẫn uất. Cho đi là tốt. Tuy nhiên, hãy chắc chắn rằng điều đó phù hợp với hoàn cảnh và khả năng cung cấp của bạn.

Nhưng mình là anh em cơ mà

Một động lực thường xuyên khác nữa là mối quan hệ anh em họ hàng khi lớn lên. Một người anh em lớn trẻ con vô trách nhiệm sẽ bám lấy một người anh em lớn có trách nhiệm để tránh phải lớn lên và tách khỏi gia đình. (Chúng ta không nói về những người anh em bị suy nhược thần kinh hay thể chất thực sự cần giúp đỡ.) Đứa trẻ vô trách nhiệm vẫn cứ tiếp tục chơi mãi các trò chơi gia đình cũ đến tận khi lớn lên.

Vấn đề khó nhằn ở đây chính là cảm giác có lỗi và áp lực mà bạn cảm thấy vì họ là anh chị em của bạn. Tôi từng thấy những người làm những việc điên rồ và vô ích cho anh chị hay em của mình mà họ không bao giờ làm cho bạn thân nhất của mình. Gia đình của chúng ta có thể phá dỡ được những hàng rào xây dựng kỳ công nhất của chúng ta chỉ vì họ là “gia đình.”

Nhưng vì sao chúng ta lại làm thế?

Tại sao chúng ta lại cứ chọn tiếp tục theo lối mòn này? Có điều gì đó không ổn chăng?

Một lý do là chúng ta đã không học các luật ranh giới trong gia đình ban đầu, và các vấn đề ranh giới khi lớn của chúng ta thật ra là vấn đề ranh giới có từ khi còn nhỏ.

Một lý do nữa là chúng ta có thể chưa trải qua giai đoạn chuyển tiếp trở thành người lớn theo Kinh thánh và được tiếp nhận về mặt tinh thần vào gia đình của Chúa. Hãy cùng xem xét cả hai trường hợp.

Vạch Ranh Giới

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here