Trong vô vàn những câu danh ngôn về người thầy, có một câu nói rất nổi tiếng của nhà sư phạm Xô Viết, viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Giáo dục Liên XôVasilij Aleksandrovich Sukhomlinskij rằng: “Đối với người giáo viên, cần phải có kiến thức, có hiểu biết sư phạm về quy luật xã hội, có khả năng dùng lời nói để tác động đến tâm hồn học sinh, có kỹ năng đặc sắc nhìn nhận con người và cảm thấy những rung động tinh tế nhất của trái tim con người.” Dù ở bất kỳ quốc gia nào, trong bất kỳ nền giáodục nào, câu nói ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Vào năm 1994, Erin Gruwell – một giáo viên Ngữ văn mới 23 tuổi và tràn đầy lý tưởng – về dạy tại trường Trung học Wilson, Long Beach, California. Như nhiềugiáo viên mới ra trường khác, cô phải đương đầu với một lớp học toàn những học sinh cá biệt, những thành phần “hết thuốc chữa” và vô cùng “nguy hiểm”. Ban đầu, gần như cả lớp đều tỏ thái độ chống đối cô bằng những trò quậy phá, đánh nhau trong lớp, trốn tiết… nhưng cô vẫn không đầu hàng. Cô có niềm tin mạnh mẽ rằng giáo dục có thể chiến thắng cả những nghịch cảnh tồi tệ nhất và cô hạ quyết tâm các học sinh “hết thuốc chữa” của mình phải có được cơ hội giáo dục bình đẳng như tất cả mọi người.
Một ngày, từ một sự cố trong lớp học, cô vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra gần như tất cả học sinh trong lớp đều không hề biết gì về cuộc tàn sát người Do Thái của phát xít Đức và các nước cùng phe trong Thế chiến thứ hai, nhưng dường như chính các em lại đang là nạn nhân của một cuộc chiến khác – một cuộc chiến không được tuyên bố nhưng không kém phần đau thương và thống khổ.

Erin quyết định giới thiệu với cả lớp hai cuốn sách viết về lòng khoan dung của con người. Đó là hai cuốn nhật kí có rất nhiều nét tương đồng của Anne Frank -cô bé nạn nhân của cuộc tàn sát người Do Thái trong Chiến tranh thế giới thứ haivà Zlata Filipovic – người thiếu nữ viết về cuộc sống của mình trong cuộc chiến ác liệt ở Sarajevo. Từ những nét tương đồng giữa Anne và Zlata với các học sinh của mình, Erin truyền cảm hứng cho các em bắt đầu viết nhật ký về cuộc sống đầy rẫy bạo lực, vô gia cư, phân biệt chủng tộc, bệnh tật và bị lạm dụng… của các em. Và từ những dòng nhật ký đó, Erin Gruwell dần thấu hiểu được hoàn cảnh riêng của từng em, cô đã tìm mọi cách giúp các em lấy lại niềm tin vào chính bản thân mình, niềm tin rằng các em cũng có cơ hội để trở thành người cóích cho xã hội, rằng nếu thật sự muốn, các em không những có khả năng thay đổi được cuộc sống của mình mà còn có thể thay đổi cả thế giới.

Bằng nhiều hoạt động ý nghĩa như đi thăm bảo tàng về cuộc thảm sát người Do Thái, đi xem phim, gặp gỡ với bà Miep Gies – người đã che giấu gia đình AnneFrank khỏi bọn Đức quốc xã, gây quỹ để mời Zlata Filipovic cùng bố mẹ đến thăm Long Beach, xin tài trợ để các em có dịp đến thăm thủ đô Washington,thành phố New York…, Erin Gruwell đã khiến ban đầu là cả trường, sau đó làgiới truyền thông và cả nước Mỹ phải kinh ngạc vì những gì cô và các học sinh của mình đã làm được. Dù gặp vô vàn khó khăn khi các đồng nghiệp cùng khoa tỏ thái độ thiếu thiện chí, dù cuộc sống riêng tư của Erin bị đảo lộn bởi cô dành quá nhiều thời gian và tâm huyết cho “những đứa trẻ ở phòng 203” nhưng những nỗ lực của cô cũng được đền đáp khi cuốn sách Viết lên hy vọng tập hợp chính những trang nhật ký của cô và các em được xuất bản và làm rung chuyển cả nền giáo dục Mỹ lúc đó. Từ lần đầu tiên xuất bản (1999) cho tới nay, cuốn sách liên tục được tái bản và là cuốn sách bán chạy trên New York Times. Không nhữngthế, Erin Gruwell và Những Nhà văn Tự do còn giành được giải thưởng Tinh thần Anne Frank danh giá. Ngoài ra, họ còn từng xuất hiện trên rất nhiều chươngtrình truyền hình. Vào năm 2007, bộ phim Nhật ký Những Nhà văn Tự do (FreedomWriters Diary) với kịch bản được xây dựng dựa trên nội dung cuốn sách cũng được chiếu rộng rãi trên khắp nước Mỹ, một lần nữa lại chứng minh thành công của Erin và các học sinh của mình.

Thành công của Erin Gruwell là một minh chứng vô cùng rõ ràng cho chân lý trong câu nói của Sukhomlinskij. Cô đã nỗ lực hết sức để giành lại cho các em những gì tốt đẹp nhất, bằng cả trái tim và tâm hồn mình. Và không chỉ dừng lại ở phòng học 203, thành công của Erin còn tác động đến cả hệ thống giáo dục của Mỹ. Cô đã thành lập nên Tổ chức phi lợi nhuận mang tên Những Nhà vănTự do với mục đích đào tạo ra những giáo viên không chỉ biết đến những gì xảy ra trong lớp học mà còn phải có nhiều phương pháp tiếp cận, truyền cảm hứngvà trao quyền khác nhau để giúp các em học sinh thành công, không chỉ trong trường học mà còn trong cuộc sống.

Mong sao cuốn sách này cũng sẽ trở thành động lực, trở thành ngọn đuốc soi đường giúp sợi dây liên kết giữa thầy và trò ngày càng bền chặt,thấu hiểu hơn. Và biết đâu, cuốn sách sẽ truyền cảm hứng để thầy trò trên mọi miền nước Việt chúng ta cùng viết nhật ký và tạo nên những điều kỳ diệu như cô Erin Gruwell và các học sinh của mình đã làm được.

Trích đoạn sách hay

NĂM THỨ BA – MÙA XUÂN NĂM 1997

Bài 6: Cô Gruwell

Nhật ký thân yêu,

Mình vừa nhận được điện thoại của Zlata và mình đã nói với cô bé rằng cô bé chính là nguồn cảm hứng cho dự án viết gần đây nhất của lớp mình. Xem cô như “nàng thơ”, học sinh của mình bắt đầu biên tập những bài nhật ký mà các em đã viết thành một cuốn sách. Zlata vẫn tiếp tục viết nhật ký và cô bé thấy vinh hạnh khi đã truyền được ngọn đuốc cảm hứng cho nhiều người.

Zlata cho biết viết nhật ký là cách giúp em vượt qua chiến tranh và giữ cho mình được khỏe mạnh. Em nghĩ viết là một trong những phương cách hữu hiệu nhất để học sinh của mình có thể thoát ra khỏi môi trường kinh khủng mà các em đang phải chịu đựng cũng như thoát khỏi những con “ma” trong mỗi con người các em. Dù các em không bị giam giữ trong căn gác mái, cũng không phải ẩn nấp trong tầng hầm để tránh bom mìn, nhưng bạo lực nhan nhản trên đường phố cũng đáng sợ không kém và sự thật đúng là như vậy.

Với nhiều học sinh của mình, lớp học này là một trong những nơi duy nhất các em cảm thấy được an toàn. Chuyện các em ở lại đến tận 7, 8 giờ tối để làm bài tập về nhà không phải là chuyện hiếm gặp. Nếu quá muộn, chính mình, trên đường về nhà, sẽ đưa các em về tận nhà. Cũng có những lần mình thực sự rất sợ. Mình đã từng nhìn thấy gái “hành nghề” bán hoa ngay trước mặt học sinh của mình, thậm chí có lần, có tên ăn trộm còn tiếp cận xe mình, cố chào bán thuốc phiện cho mình. Mình cũng từng bắt gặp những tay găngxtơ tụ tập uống 40s[1] hoặc chơi đôminô. Học sinh của mình vẫn thường chỉ cho mình án thờ tạm thời của người mới ngã xuống gần đây nhất. Thường sẽ có cả hoa và nến ở chỗ bê tông nhuốm đầy máu.

[1] 40s: Loại bia mạch nha chất lượng thấp, giá rẻ, phổ biến ở nhiều nơi và được nhiều kiểu người chuộng. Những tay găngxtơ thường uống loại bia này và rót một ít lên xác chết của đồng đảng. Thanh thiếu niên thích uống loại bia này vì nhanh say.

Mình luôn cảm thấy có lỗi mỗi khi thả các em xuống và quay đầu xe hướng về Newport Beach. Dù các em chỉ ở cách mình 40 phút đi xe nhưng hai thành phố là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Nhà một số em có cửa an toàn và tất cả các cửa sổ đều có chấn song. Còn chỗ mình, thậm chí còn không cần cài cửa trước. Mình không bao giờ phải lo lắng tới chuyện bọn buôn thuốc phiện lang thang ở góc phố hay trực thăng tuần tra trên không.

Cũng không có chuyện công viên nhan nhản kim tiêm hay kính vỡ.

Vì lo lắng của các em là có căn cứ nên các em phải ẩn danh. Có một số bài nhật ký các em viết về những vấn đề như giết người hay xâm hại. Vì thế, khi tập hợp những bài viết của các em, mình đã đánh số chứ không đề tên. Mình nghĩ làm thế thì các em sẽ thấy thoải mái hơn và có lẽ cũng an toàn hơn cho cả thầy và trò. Để đảm bảo không em nào thêm thắt hay cố khiến câu chuyện của mình trở nên giật gân, mình sẽ yêu cầu các em ký một mã số danh dự.

Dự án này khiến mình cảm nhận được trách nhiệm của cá nhân giống với lời cam kết mà bà Miep Gies thấy cần phải thực hiện đối với nhà Frank vậy. Giờ mình mới hiểu ý bà Miep là gì khi bà nói Tôi chỉ làm điều cần phải làm, vì đó là điều đúng đắn. Dự án viết nhật ký này giống như một việc cần phải làm và nó xứng đáng để một vài cá nhân hi sinh vì nó. Dù mình không phải đào củ cải trong tuyết như bà Miep, nhưng mình lại phải “đào bới” để tìm sự hỗ trợ, ủng hộ. Mình đã hỏi một vài người có quyền năng giúp đỡ để dự án này được hoàn thành.

John Tu là người đầu tiên sẵn sàng giúp đỡ. Ông cũng cho rằng ý tưởng cần phải bảo vệ danh tính của học sinh là ý tưởng hay. Tuy nhiên, ông lo ngại người ta có thể nhận ra một người nhờ chữ viết tay của người đó. Sau vài giờ bàn thảo đề xuất giải pháp thay thế, ông đã đề nghị mua tặng cho lớp một dàn máy tính. Chính xác là 35 bộ. Phòng máy tính trong thư viện trường cũng chỉ có 20 bộ máy cũ, dùng cho toàn trường. Sau phút ngỡ ngàng, mình đã nảy ra một ý tưởng. Kể từ khi chương trình “bánh mì vì sự thay đổi” đã xóa sạch bảng màu đen tối cho nhiều em, điểm của các em đã chuyển từ điểm D và F sang A và B. Mình và Jonh đã đi tới hợp đồng quy định một khi máy tính đã được chuyển đến, 35 học sinh có điểm trung bình cao nhất thì mỗi người sẽ được nhận một bộ máy tính khi tốt nghiệp. Với số máy tính đó trong lớp, không phải lo ngại điều gì nữa.

Để giúp mình thiết kế một mật mã danh dự, John gợi ý mình nên xin lời khuyên từ luật sư. Nhận ra mình gần như không có khả năng tài chính để chi trả cho những thiết bị trường học thì nói gì tới những chi phí liên quan đến vấn đề luật pháp, John đã gợi ý mình tới một công ty luật lớn nào đó để xin tài trợ, vì thỉnh thoảng họ vẫn làm từ thiện. Làm từ thiện là thuật ngữ tương đương với “miễn phí”. Nhưng John đã đúng. Với một chút giúp đỡ, mình đã tìm được một đối tác uy tín trong số những công ty luật lớn nhất nước. Ông này đã đề nghị được giúp đỡ thầy trò mình. Mình nói với ông ấy rằng đơn vị gây quỹ của bọn mình có thể trả thù lao cho lời khuyên của ông, nhưng ông cười vang và nói: “Cô Erin này, tôi là một luật sư. Ai lại quyên tiền cho luật sư bao giờ? Người ta cứ nghĩ luật sư chúng tôi là cá mập cả lũ”. Nhưng vị luật sư của chúng tôi không phải kiểu người đó. Bọn trẻ yêu quý ông vì phần lớn thời gian ông xuất hiện trong bộ đồ chơi bóng rổ, chứ không mặc comple. Và khi ông nói với một trong những học sinh của mình rằng ông có vé đi xem bộ phim Nổi xung với máy móc (Race Against the Machine), cô bé học sinh đó đã quay qua mình thì thầm “Ông ấy không nhận ra ông ấy chính là một cỗ máy sao cô?”

Vậy là với những chiếc máy tính sắp có và những mật mã danh dự đang được thiết lập, mình sẽ bắt đầu cuốn nhật ký của cô trò mình với chuyến viếng thăm đặc biệt của hai nhân vật bất tử trong cuốn nhật ký của Anne Frank. Mình đã cố sắp xếp cho bọn trẻ được gặp hai người bạn tốt nhất của Anne Frank – Jopie và Hanneli (thường gọi là “Lies”) – hai người bạn mà Anne đã nhắc đến trước khi cô bé phải đi ẩn náu. Mình hy vọng là cuộc gặp gỡ Jopie và Lies sẽ giúp các em thấy phấn khích với việc bắt đầu dự án viết nhật ký mới của bọn mình, đồng thời tái khẳng định sức mạnh của ngôn ngữ viết.

Nhật ký 67

Nhật ký thân yêu,

Mẹ mình vẫn luôn nói “Im lặng là vô nghĩa”. Hôm nay điều mẹ nói đã đúng. Mình có cơ hội được hát cho những người bạn tốt nhất của Anne Frank – Jopie và Lies – nghe, nhưng mình đã không biết chộp lấy cơ hội đó. Hai người bạn đó của Anne muốn nghe bài hát Anh hùng (Hero), nhưng mình không nói cho ai biết là mình có thể hát được. Mình thực sự muốn hát cho họ nghe, vì Anne

Frank là anh hùng trong mắt mình và vì bài hát hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh lúc này, nhưng ý nghĩ nói cho mọi người biết mình có thể hát khiến mình thấy sợ. Vậy là mình đã để vuột mất cơ hội nằm trong lòng bàn tay mình.

Khi những bạn gái kia hát, mình thấy buồn vì mình có cơ hội làm việc đó, nhưng mình đã không biết nắm lấy cơ hội. Mọi người ai cũng vui, chỉ riêng mình thấy thất vọng vì mình không dám bước lên sân khấu. Một trong những cô gái vừa mới xung phong hát là thành viên của đội hợp xướng, nhưng cô ấy không phải học sinh trong lớp của cô G. Cô ấy thậm chí còn chưa đọc cuốn sách, vì vậy cô ấy hoàn toàn không biết về ý nghĩa của bài hát này. Nhưng mình biết – và mình thấy xấu hổ vì mình đã không đứng dậy.

Sau khi nghe bài hát đó, Jopie và Lies đã kể cho bọn mình nghe chuyện họ quen biết Anne như thế nào. Cả hai đều học cùng trường với Anne trước khi bạn ấy phải đi ẩn náu. Họ không rời nhau nửa bước, kiểu như Ba chàng lính ngự lâm ấy, cho tới khi chiến tranh chia rẽ họ. Jopie may mắn không phải vào trại tập trung, nhưng Lies thì không như vậy. Khi ở Bergen-Belsen, bạn ấy có cơ hội nói chuyện với Anne. Lúc này Anne đang lả đi đói, bệnh tật và vì đau buồn. Giữa họ có một hàng rào ngăn cách. Anne lúc đó đang bị sốt phát ban. Anne luôn miệng nói: “Mình chẳng còn ai cả”. Lies đã ném túi thức ăn qua hàng rào kiên cố cho Anne, dù điều đó đồng nghĩa với việc bạn ấy sẽ chẳng còn gì ăn và có thể bị giết nếu hành động này bị bọn lính Đức quốc xã phát hiện ra. Nhưng Lies không quan tâm, vì bạn ấy nhận thấy Anne cần sự giúp đỡ và bạn ấy không thể từ chối một người bạn được. Nhưng có người đã giật lấy cái túi và bỏ chạy, để mặc Anne trong tình huống kinh khủng đó. Vài ngày sau, Anne mất. Khi Lies được trả tự do, bạn ấy đã phát hiện ra bố của Anne – bác Otto – là người duy nhất trong gia đình Frank còn sống sót. Bác Otto đã đối xử với Lies – người đã mất cả gia đình – như con gái nuôi. Cả Jopie và Lies đều sốc khi đọc nhật ký của Anne. Hai bạn ấy không hề biết mình lại có ý nghĩa với Anne đến thế.

Sau khi nghe câu chuyện cảm động của họ, mình thực sự cảm thấy có lỗi. Jopie và Lies đều dám mạo hiểm cả cuộc sống của họ vì bạn, còn mình, mình thậm chí còn không có đủ dũng khí để nói rằng mình muốn hát cho họ nghe. Có lẽ mình không xứng đáng được ở đây vì mình không dũng cảm được như họ. Lies đã giúp bạn cô ấy trong trại tập trung dù biết rằng nếu có tên lính nào nhìn thấy, có thể cô ấy phải bỏ mạng. Sẽ chẳng có ai giết mình chỉ vì mình nói rằng muốn hát, vậy mà do quá nhút nhát mình lại làm như chuyện đó sẽ xảy ra thật ấy.

Nhiều chuyện tồi tệ đã xảy ra vì người ta ém nhẹm thông tin. Nhiều phụ nữ bị chồng đánh, nhưng không ai giúp họ vì họ chẳng tiết lộ cho ai biết. Trẻ em bị lạm dụng, nhưng đôi khi chúng ta vẫn nghĩ rằng mọi chuyện vẫn bình thường, vì chính các em vẫn hành động như thể chẳng có gì sai trái xảy ra. Người Đức biết chuyện gì đang diễn ra ở những trại tập trung, nhưng thế giới lại phát hiện ra quá muộn vì họ ém nhẹm thông tin đi. Chỉ cần chúng ta lên tiếng nhiều hơn, chúng ta có thể ngăn chặn được rất nhiều bi kịch. Kể từ giờ phút này, mình sẽ không câm lặng nữa.

Nhật ký 68

Nhật ký thân yêu,

Đây là năm đầu tiên mình được học với cô giáo dạy Ngữ văn Gruwell. Mình là một trong những học sinh bị thuyên chuyển, hay “học sinh may mắn” trong “danh sách của cô Gruwell”. Tuy nhiên, giờ đây, khi mình đã vào được lớp học này, mình lại thấy hốt hoảng vì mình cảm thấy khả năng viết của mình không được bằng các bạn khác. Họ có nhiều kinh nghiệm viết hơn mình, nào là viết luận, viết thư cho những người như Zlata hay bà Miep. Họ biết có thể trông chờ gì ở cô Gruwell và tất cả những kế hoạch viết lách điên cuồng của cô ấy. Nhưng mình thì không.

Hôm nay, cô Gruwell đưa ra một dự án viết mới. Mỗi người bọn mình sẽ chọn một trong những bài nhật ký yêu thích nhất và tập hợp những bài viết đó thành một cuốn sách của lớp, giống như điều từng làm với những bức thư trước đây đã gửi cho Zlata. Cô Gruwell muốn bọn mình chọn một bài viết về một sự kiện đã thay đổi cuộc đời bọn mình. Trong trường hợp của mình, chỉ có một điều duy nhất như thế, nhưng mình lại chỉ muốn quên nó đi. Không chỉ vì đó là chuyện đáng xấu hổ mà còn vì đó là chuyện đau đớn nhất…

Mình nghĩ thật ngu ngốc khi cho rằng anh trai mình có thể ở đây trong suốt quãng đời còn lại… Mình nghĩ mình sẽ học cấp ba cùng anh, sẽ được chứng kiến anh tìm thấy công việc đầu tiên của mình, sẽ được lớn lên cùng anh. Nhưng mọi chuyện không diễn ra như mình nghĩ. Anh mới ra đi được chín tháng và giờ cô giáo mình lại muốn mình khơi lại vết thương, lại muốn mình không kiềm chế được cảm xúc bằng cách viết một cuốn sách sao? Mình không làm được. Mình không muốn nhớ!

Im lặng là cách mình giữ cho bản thân không gục ngã, vì mình và cũng vì anh trai mình. Mình chỉ muốn quên tất cả, khóa cửa lại và giấu chìa khóa ở một nơi mà không ai có thể tìm thấy… Viết về chuyện đó chỉ càng khiến nó trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

Nhật ký 69

Nhật ký thân yêu,

Cô G lại giao một bài tập viết mới. Cô nghĩ bài tập này sẽ giúp lớp mình gần gũi nhau hơn. Nhiệm vụ của bọn mình là phải tạo ra một cuốn sách về những sự kiện đã thay đổi cuộc đời bọn mình. Tất cả các bạn trong lớp đều phấn khích với suy nghĩ sẽ “học tập” Zlata và Anne. Thậm chí có bạn còn gợi ý lớp nên kết hợp những câu chuyện của cả lớp thành một cuốn sách hoặc một cuốn nhật ký. Không giống các bạn, mình chẳng thấy háo hức gì với bài tập mới này. Lần đầu tiên mình tách mình ra khỏi lớp.

Mình đặc biệt tôn trọng Anne Frank vì cô ấy đã viết về cuộc sống ở căn gác mái của cô ấy, nhưng với mình, khu phố nơi mình sống cũng phần nào giống căn gác mái của Anne. Mình chỉ muốn viết về điều hư cấu nào đó, vì mình không muốn phải nhớ tới xuất thân của mình. Viết về nơi đó sẽ chỉ hé lộ rất nhiều điều mà mình thực sự muốn giấu nhẹm đi.

Khi nhìn lên trời, mình có cảm giác những đám mây đen đang bao phủ khu phố của mình, kể cả trong những ngày trời nắng. Mình tưởng tượng ra, hình ảnh một ngôi nhà có hàng rào chắn màu trắng tuyệt đẹp, nhưng hình ảnh đó cứ nhạt dần, nhạt dần. Nơi đó không khí sặc mùi tài mà, không gian vang vọng tiếng xé gió kinh hoàng của súng đạn và nhìn đâu cũng thấy tranh graffiti – những “bức tranh” này thậm chí còn phổ biến hơn tranh của Vincent Van Gogh. Lý do khu phố của mình lại ngập tràn bạo lực như thế là vì mình sống ở khu ổ chuột nghèo khó.

Khu phố của người da đen nghèo khác xa so với khu phố hư cấu Brady Bunch[2]. Trong câu chuyện hư cấu mang tên khu phố Brady Bunch, trẻ con cùng nhau chơi thanh bình trong sân vườn, tất cả những bãi cỏ đều mướt một màu xanh và hàng xóm thậm chí còn đi cắm trại cùng nhau. Người lớn quây quần so sánh kết quả học của con cái và bạo lực có lẽ là điều họ chỉ đọc thấy trên báo.

[2] Brady Bunch là chương trình hài kịch tình huống (sitcom) nổi tiếng ở Mỹ, lên sóng từ 26/9/1969 đến 8/3/1974.

Ở những khu phố nghèo, trẻ con đứa nào cũng hư! Thay vì chơi, chúng sẽ phá hoại. Chúng đốt thùng rác, chúng gõ cửa nhà người ta rồi bỏ chạy, chúng vặn vòi nước trong vườn nhà hàng xóm để nước chảy lênh láng. Hầu hết trẻ con ở khu phố của mình không biết bảng chữ cái ABC, nhưng lại có thể hát vanh vách một bài nhạc rap mà không sai một từ nào. Những bãi cỏ chỉ toàn cỏ chết. Loại cỏ duy nhất còn sống là loại cỏ mà chúng có thể dùng để hút hít được. Nhưng cỏ không phải là thứ duy nhất mà chúng hút. Mình đã từng chứng kiến những tên nghiện cocain nặng “cắt” ống hút. Mình thậm chí còn không dám tỏ ra thân thiện với những người hàng xóm quanh đó. Vì thân thiện với họ cũng đồng nghĩa với việc cuối cùng nhà bạn sẽ bị “trộm” viếng thăm. Còn chuyện người lớn ngồi so sánh điểm học của các con ư? Thông minh, học giỏi chỉ khiến bạn trở thành người bị ruồng bỏ trong khu phố nghèo này thôi. Nếu mình nói với ai là mình được điểm cao trong bài kiểm tra thì mình có thể bị vặn răng. Thay vì là người đọc những tin tức về bạo lực trên báo, mình lại chính là đứa trẻ mà bạn có thể đọc thấy trên báo. Đúng đấy, mình chính là đứa trẻ tường thuật lại những gì mình đã phải chứng kiến cho nhà báo viết bài đó.

16 tuổi, có lẽ mình còn nhìn thấy nhiều xác chết hơn người làm nghề lo ma chay. Những tên giết người đóng một “vai trò” quan trọng trong khu phố nghèo của bọn mình. Mỗi lần bước chân ra khỏi cửa, mình lại phải đối mặt với nguy cơ có thể ăn đạn bất cứ lúc nào. Mới đây thôi, khi đã say giấc nồng, mình cũng phải bật dậy vì một tiếng súng. Lúc đó mới chỉ là 2 rưỡi sáng. Sau tiếng súng là tiếng một người phụ nữ kêu khóc: “Xin hãy giúp tôi với… Tại sao? Tại sao? Tại sao lại thế này?” Mình nhìn qua cửa sổ phòng ngủ và thấy một người đàn ông bị bắn vào đầu, máu chảy ra lênh láng…

Ngoài chuyện bạo lực của băng nhóm xã hội đen, chuyện bạo lực gia đình, chuyện bạo hành bạn đời cũng rất phổ biến. Thực tế, chuyện đó phổ biến tới mức mọi người còn phớt lờ nó, coi như không có, người ta quay mặt đi, hoặc quay lại giường ngủ tiếp khi nghe nhắc đến nó. Mình đã từng chứng kiến cảnh đàn ông lấy súng đánh bạn gái, hoặc đập đầu họ vào ô tô. Chết tiệt! Mình đã phải chứng kiến quá nhiều chuyện điên khùng kiểu đó – những chuyện khiến mình phải thốt lên: Cám ơn vì đó không phải là mình.

Với mình, chuyện vờ như không sống ở nơi mình đang sống, hay vờ như không nhìn thấy những điều mình đang nhìn thấy sẽ khiến mình cảm thấy dễ dàng hơn. Đó chính là lý do tại sao mình lại đi học ở xa nhà đến vậy, cốt là để trốn tránh thực tại. Cũng giống như Anne Frank, mình đã trải qua nỗi đau của việc bị mắc kẹt trong gia đình mình, vì mình không muốn là nạn nhân của chiến tranh, của những cuộc chiến giữa những băng nhóm vẫn diễn ra hàng ngày bên ngoài bức tường căn phòng ngủ của mình. Mình ngồi trong phòng, chỉ ước sao mình có thể bay đi đâu đó, thoát khỏi tất cả những chuyện điên đầu này. Viết về nỗi đau của mình chỉ khiến nó tồi tệ hơn mà thôi.

Nhật ký 70

Nhật ký thân yêu,

Bác John Tu tặng lớp mình 35 bộ máy tính và chúng đã tạo ra sự khác biệt lớn lao! Cô G nói bọn mình không chỉ được phép sử dụng chúng cho mỗi bài tập Ngữ văn. Cô sẽ đồng ý cho bọn mình được dùng chúng để làm bài tập của những môn khác trước và sau giờ học. Nhưng có lẽ điều tuyệt vời nhất là cô G và bác Tu đã kí kết một hợp đồng với nội dung là từ giờ tới khi tốt nghiệp, các học sinh có điểm tổng kết cao sẽ được tặng một chiếc máy tính khi vào đại học. Điều đó có nghĩa là mình có thể có một chiếc máy tính cho riêng mình nếu kết quả học tập của mình tốt hơn. Vì lý do nào đó, mình có cảm giác mình sẽ làm tốt hơn nhiều so với hai năm trước.

Thật tuyệt khi bắt đầu với một quyết tâm rõ ràng. Không mấy người có được cơ hội như thế này, vì hầu hết mọi người đều đánh giá một người dựa trên những gì người đó đã làm. Thật tiếc là hệ thống giáo dục cũng thường loại học sinh dựa trên kết quả học tập, chứ không dựa vào tiềm năng của chúng. Trong suốt những năm đi học, cô Gruwell là người duy nhất đã có những hành động thiết thực giúp mình tiến bộ. Mình nhớ có lần nói với thầy giáo dạy cấp hai của mình rằng mình nghĩ mình có vấn đề về việc đọc, có thể là chứng khó đọc, nhưng thầy ấy đã nói là tại mình lười thôi. Thầy ấy đã nói thế đấy! Mình mà lười á? Trước mỗi bài kiểm tra từ vựng hay trước mỗi bài tập quan trọng, mình đều có cả một một lịch trình. Lần nào mình cũng mất cả tuần liền để nhớ lại những từ mà dù có cố gắng tới mức nào mình cũng không thể đọc đúng được. Vào ngày làm bài kiểm tra, mình không sao làm được bài và luôn phải nhận điểm F. Tất cả những gì mình có thể làm là hy vọng lần kiểm tra tới mình sẽ làm tốt hơn.

Lên cấp ba, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn, vì cấp ba đồng nghĩa với việc có nhiều bài kiểm tra đọc, nhiều bài luận với nhiều từ phức tạp tới mức mình không tài nào nhớ được. Cuối cùng, mình bắt đầu nghĩ rằng: “Tại sao mình lại cứ phải cố? Cố để làm gì khi cuối cùng mình vẫn chỉ nhận được điểm F thôi?” Có vẻ như “F” sẽ là hình ảnh cuối cùng của mình trong tương lai. Mình thấy vô cùng tuyệt vọng khi phải làm những bài kiểm tra mà việc phân loại thứ hạng sẽ dựa vào cách mình đánh vần. Mình muốn làm thật tốt, nhưng dù trong đầu có biết bao câu trả lời hay tuyệt, mình vẫn không thể viết đúng được và kết quả là mình lại thất bại. Mình không thể hỏi bạn ngồi bên cạnh mình là từ đó viết như thế nào, lại càng không thể tra từ điển, vì như thế là gian lận. Đó chính là lý do tại sao mình rất ghét lúc nộp bài, vì lúc đó thầy cô lại nhìn như thể biết chắc là mình sẽ lại thất bại. Có một lần làm bài luận, giáo viên bộ môn xã hội học thậm chí còn nói với mình rằng dù sao thầy ấy “cũng không trông chờ mình có thể làm tốt”. Khi thầy ấy nói vậy, mình cảm thấy rất tuyệt vọng, vì mình không thể, ít nhất là chưa thể chứng minh cho thầy ấy biết là thầy ấy sai.

Khi nghe nói bọn mình chuẩn bị được viết truyện, mình đã vô cùng hạnh phúc. Mình bắt đầu mường tượng ra hình ảnh mình đang ngồi với một cuốn từ điển suốt cả đêm. Vì cô Gruwell là cô giáo dạy Ngữ văn mới của mình nên mình không muốn cô ấy nghĩ mình ngu ngốc – giống như những thầy cô giáo trước đây từng nghĩ. Đây chính là cơ hội để mình chứng tỏ cho các thầy cô giáo khác biết họ đã sai. Nhưng rồi mình đã nhận được một tin xấu: Cô G muốn bọn mình viết một câu chuyện chỉ trong vòng có hai ngày. Bạn mình nói với mình rằng giờ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn với mình vì bọn mình đã có máy tính. Nhưng mình vẫn thấy sợ, vì mình không muốn bất kỳ ai biết là mình không thể viết được. Khi bật máy tính lên, mình vẫn không hiểu là sản phẩm của Bill Gates này có thể giúp được gì cho mình…

Cuối ngày hôm đó, mình đã rất ngạc nhiên khi nhận ra mình không cần phải thay thế từ trong câu chuyện của mình chỉ bởi vì mình không thể đánh vần được từ đó. Nhờ có phần kiểm tra chính tả, mình có cảm giác không có giới hạn hay ranh giới nào có thể ngăn chặn được cảm xúc và ý tưởng của mình. Ngồi trước màn hình, đặt tay trên bàn phím khiến mình có được khả năng mà trước giờ mình chưa từng có.

Nhật ký 71

Nhật ký thân yêu,

Để truyền cảm hứng cho bọn mình trong dự án viết mới, cô G đã cho bọn mình xem bức thư cô nhận được của bà Miep sau chuyến đi thăm Amsterdam. Bức thư thực sự đã truyền cảm hứng cho cả lớp mình tiếp tục theo đuổi dự án và cho bọn mình biết rằng nếu muốn, bọn mình có thể làm được bất cứ điều gì.

Cả lớp mình đều rất biết ơn vì bà Miep đã dành thời gian viết thư cho bọn mình. Mình ngưỡng mộ bà vì những gì tốt đẹp bà đã làm cho Anne Frank. Mình nghĩ mình và bà có nhiều điểm tương đồng, vì cả hai đều có những người bạn vô tội phải chết. Dù đã 50 năm trôi qua, bà Miep vẫn luôn nghĩ về Anne và luôn đến thăm căn gác mái bí mật. Không có ngày nào trôi qua mà bà không nghĩ tới Anne.

Mình có một người bạn bị bắn thẳng vào mắt và chết ngay lúc đó. Đã một năm kể từ ngày cậu ấy ra đi và cũng giống như bà Miep, không có ngày nào trôi qua mà mình không nghĩ tới cậu ấy. Mình vẫn tự nhủ: “Cái chết của cậu ấy có vô ích không?” Không! Mình cần phải làm điều gì đó, vì cậu ấy là con một. Giờ mình rất muốn viết lại câu chuyện về cậu ấy, để những người khác biết rằng sự ra đi của cậu ấy không phải là vô ích.

QUỸ ANNE FRANK

Gửi các em học sinh trong lớp của cô Erin Gruwell, Trường Trung học Wilson Long Beach, California c/o 1703 Clay Street Newport Beach, CA 92663 Mỹ

Cô Erin và các em yêu quý,

Điều ngạc nhiên mà cô Erin đem tới Amsterdam mới ngọt ngào làm sao! Tôi thực sự rất thích những khung hình đó và tôi đang mong sẽ sớm nhận được một cuốn album. Cô Erin cũng tặng tôi những bông hoa tuyệt đẹp và trên tất cả, cô đã rất nhiệt tình kể cho tôi nghe về con đường vô cùng dũng cảm mà các bạn đang bước đi để phấn đầu vì tương lai của chính mình.

Tôi thực sự rất ấn tượng khi biết rằng dù rất nhiều người trong số các em đã phải chịu khó khăn, đau khổ, nhưng các em vẫn không bỏ cuộc, vẫn chiến đấu để hướng tới một tương lai tươi sáng hơn. Các em là những cá nhân tuyệt vời và chắc chắn các em sẽ có nhiều đóng góp cho xã hội đồng thời góp phần giúp thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.

Tôi vẫn còn nhớ rất nhiều em, nhớ đôi mắt, nhớ nụ cười, nhớ những lời các em nói và nhớ tình cảm nồng ấm của các em. Cám ơn các em rất nhiều vì những kỉ niệm tuyệt vời đó. Tôi thực sự thấy tiếc cho những người chỉ biết đổ lỗi cho số phận không may mắn khi gặp khó khăn. Thông điệp của tôi là dù bạn có gặp khó khăn, bạn vẫn có thể vưọt qua mọi chuyện. Hãy nghĩ tới Anne Frank. Cô bé mới thực sự đáng thương làm sao. Nhưng liệu cô bé có đáng bị thế không? Không, cô bé hoàn toàn ngây thơ, vô tội. Đó chính là lý do vì sao Anne Frank lại trở thành biểu tượng cho sự ngây thơ, vô tội của những người gặp khó khăn!

Gửi tới các em những lời chúc chân thành nhất!

Nhật ký 72

Nhật ký thân yêu,

“Khi ông ta ấn ‘cái đó’ của ông ta vào miệng mình, ý nghĩ về túi bỏng ngô ông ta hứa mua cho mình chạy vèo qua óc mình…” Khi đọc những từ này, mình bắt đầu băn khoăn không biết tác giả của truyện này là ai. Đầu mình bắt đầu nghĩ: “Chết tiệt! Mình cũng từng trải qua chuyện tương tự”. Chuyện không hay thường xảy đến với người không ra gì. Mình đọc lại câu đó, rồi nhìn quanh căn phòng xem cách viết này có tiết lộ ai là tác giả của nó không. Mình nhìn khắp lượt, nhưng chẳng ai cho mình một bằng chứng nào giúp mình ai là người đã viết câu chuyện.

Mình không thể tin được là mình lại được đọc và biên tập một câu chuyện mà chính mình cũng từng kể. Mình nhìn chằm chằm vào những con chữ và bắt đầu hồi tưởng lại hành động bạo lực mà mình phải chịu đựng từ chính bàn tay của các thành viên trong gia đình. Mình có cảm giác nhẹ nhõm, vì có ai đó cũng bị xâm hại, có ai đó cũng gặp chuyện tương tự và nó phải được kể ra. Mình phải biên tập lại câu chuyện này, nhưng sau khi đọc đi đọc lại, mình lại thấy cần phải giữ nguyên nó như vậy. Không động chạm gì. Tự thân những từ ngữ đó đã có sức mạnh rồi.

Đột nhiên mình thấy nặng nề, như thể có cả tấn gạch đá đổ lên người mình. Liệu có ai đó biết mình cũng đã bị xâm hại rồi không? Ôi, chết tiệt! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả mọi người đều biết? Sao tất cả mọi người như đều đang nhìn mình vậy? Ôi, không! Sau chừng ấy thời gian, chẳng lẽ bí mật nhỏ của mình đã bị phát hiện rồi sao?

Sau đó, cô G đã quyết định đọc to câu chuyện đó cho cả lớp nghe, để mọi người có thể biết mức độ riêng tư được đưa vào truyện tới mức nào. Cô nói đây là cơ hội để bọn mình được nói về những điều bi thảm xảy ra trong cuộc đời bọn mình. Một số bạn gái đã đứng dậy, bước ra khỏi lớp vì nghẹn ngào tới mức không thể ở lại để nghe nốt phần còn lại được. Một số bạn ngồi lại và bắt đầu khóc. Nhưng không có mình. Mình vẫn giữ thái độ lạnh, lạnh như băng. Thậm chí mình còn không hề nhúc nhích. Mình gần như nín thở, gần như không chớp mắt. Mình cứ ngồi bất động như thế và tự hỏi: “Sao bọn mình lại phải làm cái công việc biên tập chết tiệt này chứ?”

Càng nhìn những con chữ ấy, mình lại càng nhận ra mình vẫn còn hạnh phúc hơn người khác rất nhiều. Có lẽ, ai đó cũng sẽ có cảm giác tương tự sau khi biết câu chuyện của mình. Mình chỉ muốn tiến đến chỗ người đó và nói cho người đó biết rằng họ không hề đơn độc. Mình muốn nói cho người đó biết mình hiểu cảm giác của họ, mình muốn thể hiện sự đồng cảm của mình với họ, mình muốn trở thành một người bạn thật sự của họ. Mình không bao giờ tìm ra người đó là ai. Nhưng giờ mình đã biết, mình không phải là người duy nhất, mình không hề đơn độc – và điều đó đã tạo nên sự khác biệt lớn.

Nhật ký 73

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay bọn mình lại được giao cho biên tập một câu chuyện chết tiệt. Khi bắt đầu, mình chỉ nghĩ: “Ồ, một chuyện khác cần biên tập. Được đấy! Ước gì ngày nào mình cũng được làm việc này”. Khi bắt đầu đọc câu chuyện đó, mình như bị giáng một đòn bất ngờ: “Mình ngồi trên bàn mổ, rùng mình… bụng mình quặn lại khi mình nằm xuống và đặt chân lên bàn đạp”. Sao mình lại may mắn tới mức nhận được một câu chuyện về nạo thai thế này? Vậy là bí mật của mình lại quay lại ám ảnh mình. Có cảm giác như tiềm thức đang nói chuyện với mình về tất cả những điều mình vẫn chôn chặt trong lòng bấy lâu nay.

Câu chuyện này sinh động và khiến người ta buồn phiền. Nó miêu tả lại những chi tiết mà trước giờ mình chưa bao giờ nghĩ tới. Mình băn khoăn không hiểu bạn gái mình có trải qua tất cả những chuyện giống như cô gái này miêu tả trong truyện không. Cô ấy viết về việc bác sĩ tư vấn tới và nắm tay cô ấy như thế nào. “Nếu cần, cháu có thể nắm chặt tay cô”, vị bác sĩ nói và nắm chặt tay cô ấy. Mình tự hỏi không biết lúc đó có ai giúp đỡ bạn gái mình không. Mình thấy buồn khi mình đã không có mặt ở đó để nắm tay an ủi cô ấy. Căn phòng đó có vắng vẻ, lạnh lẽo, trống trải không? Cô ấy viết: “Mình chỉ muốn xóa sạch hình ảnh về nơi này ra khỏi tâm trí mình”. Có đúng là tất cả những suy nghĩ kinh khủng này đã chạy qua đầu cô ấy không? Sao người ta có thể để những nơi đó tối tăm và ảm đạm như thế chứ? Chỉ cần bước chân vào nơi đó, những người phụ nữ cũng đã thấy họ như bị giết chết từ bên trong rồi, vì cô ấy đã viết rằng: “Cùng với cái chết của đứa con chưa được chào đời, một phần trong mình cũng đã chết theo”.

Mình ước sao bạn gái mình kể cho mình nghe về tất cả những chuyện này. Ngay từ đầu, mình cũng đã nghi là có bầu, nhưng trước khi mình biết được điều đó có chính xác không thì cô ấy đã đi phá thai rồi. Dù quyết định là ở cô ấy và cô ấy biết rằng dù có lựa chọn như thế nào, mình cũng vẫn sẽ ủng hộ cô ấy nhưng mình chỉ ước là mình được biết trước, để ít nhất mình cũng có thể đi cùng với cô ấy.

Giờ mình đang ngồi trong lớp, suy nghĩ về điều cô ấy phải trải qua, tất cả những gì mình có thể nói là mình mừng vì bọn mình vẫn còn ở bên nhau. Và vẫn như mọi khi, điều không thể chia cách bọn mình lại chính là điều giúp bọn mình gần gũi, thân thiết hơn. Sau này, nếu có chuyện tương tự như thế, mình sẽ nhìn lại và tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu bọn mình giữ nó lại? Thế thì giờ mình sẽ thế nào? Cuộc sống chỉ toàn những vấn đề và giải pháp tạm thời, nhưng dù đó có là một giải pháp quan trọng, nó vẫn sẽ mang lại nhiều vấn đề.

Khi đọc xong câu chuyện đó, mình không còn cảm giác đơn độc nữa. Đã có ai đó trong lớp này chia sẻ bí mật của mình. Mình đã viết cho cô ấy một mẩu giấy nhắn, nội dung chỉ đơn giản là “Mình cảm nhận được nỗi đau của bạn – bạn không đơn độc đâu!”

Nhật ký 74

Nhật ký thân yêu,

Mẹ vẫn luôn nói với mình rằng: “Một người có thể tạo ra sự khác biệt làm thay đổi cả thế giới”. Với mình, chuyện một người có thể là chất xúc tác mang lại cả một sự thay đổi lớn như vậy dường như là điều không tưởng. Mẹ cũng kể cho mình nghe rằng khi mẹ còn nhỏ, trong những năm 1960, có rất nhiều người đã tạo ra những thay đổi quan trọng tác động tới cuộc sống của mẹ và cả thế giới xung quanh mẹ. Rosa Parks chính là một trong những người như thế.

Rosa Parks là một người phụ nữ Mỹ gốc Phi sống ở miền Nam. Một hôm, cô đang trên đường trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc và cô phải đi xe buýt. Thời đó, những người Mỹ gốc Phi không được phép ngồi ở những hàng ghế trước của xe buýt và khi những hàng ghế trước đã hết chỗ, họ cũng phải nhường những chiếc ghế ở cuối xe cho những hành khách da trắng. Hầu hết mọi người đều không biết Rosa Parks đang ngồi ở khu vực dành cho người da đen ở cuối xe buýt ngày hôm đó. Khi khu vực dành cho người da trắng không còn chỗ, người lái xe buýt đã yêu cầu cô đứng dậy, nhưng cô đã không làm theo. Từ trước tới giờ, chưa từng có ai thách thức nạn phân biệt chủng tộc này, nhưng cô đang mệt, chân cô đau nhức và cô không muốn đứng dậy. Dù cô là một công dân không được luật pháp tôn trọng lắm, nhưng cô vẫn có niềm tin mãnh liệt rằng cô có thể ngồi ở đó, vì vậy cô đã từ chối, không chịu rời khỏi chỗ, sau đó cô đã bị bắt.

Hành động kiên quyết của cô đã khiến nhiều người ngạc nhiên. Họ tin rằng nếu người phụ nữ Mỹ gốc Phi nhỏ nhắn này có thể đứng hiên ngang, dũng cảm như vậy thì họ cũng có thể. Nhiều người tin rằng cô đã không làm gì sai. Vì vậy, họ bắt đầu tẩy chay xe buýt. Không ai đi xe buýt trong nhiều tuần liền. Rosa Parks đã mở đầu cho một trong những vụ tẩy chay nổi tiếng nhất thời đại chúng ta và mở màn cho một cuộc đấu tranh vì nhân quyền. Từ hành động của người phụ nữ này, mình có thể kết luận rằng mẹ mình đã nói đúng.

Sau khi lắng nghe mẹ kể chi tiết về cuộc phản kháng của Rosa Parks, mình đã nghĩ tới sức mạnh mà cô ấy có được. Sức mạnh để thách thức sự phân biệt đối xử và để đứng lên đấu tranh cho những gì cô ấy cho là đúng. Rosa Parks đúng là chất xúc tác dẫn tới sự thay đổi và cô ấy mới chỉ là một trong số rất nhiều người như vậy.

Nghe chuyện về Rosa Parks và sự phản kháng của cô ấy, mình tin rằng mình và những học sinh khác trong lớp của cô G có quyền hy vọng rằng bọn mình có thể trở thành chất xúc tác mang lại một thay đổi lớn nào đó. Hãy tưởng tượng nếu có 150 Rosa Parks đứng lên vì sự khoan dung thì bọn mình sẽ tạo ra sự thay đổi lớn lao đến thế nào.

Nhật ký 75

Nhật ký thân yêu,

Mình có cảm giác rằng, cuối cùng mình cũng biết mục đích của mình ở lớp học này và ở trong đời là gì.

Mục đích đó là tạo ra sự khác biệt và đứng lên vì một lý do nào đó.

Cô G đã cho bọn mình xem một đoạn băng về phong trào đấu tranh vì nhân quyền kể về một nhóm nhà hoạt động vì nhân quyền trong những năm 1960 những người đã được truyền cảm hứng từ câu chuyện của Rosa Parks. Họ quyết định thách thức sự phân biệt đối xử ở miền Nam. Không chỉ tẩy chay xe buýt, họ còn tiến thêm một bước. Họ hợp nhất lại trên một chuyến xe buýt và rong ruổi từ Washington D.C. đến tận miền Nam xa xôi.

Trên chuyến xe buýt đó có bảy người da trắng và sáu người da đen, hầu hết họ đều là sinh viên đại học. Họ được gọi là Những Hành khách Tự do và mục tiêu của họ là thay đổi chuyện đi lại giữa các bang tách biệt cũng như thay đổi cuộc sống của tất cả mọi người – một sự thay đổi vĩnh viễn. Những Hành khách Tự do có niềm tin mãnh liệt vào điều họ đang làm là đúng và họ muốn thế giới phải biết rằng thay đổi là cần thiết và khoan dung, tha thứ cho nhau là việc tốt, việc nên làm.

Mình có thể hình dung mình đang rong ruổi trên đường cùng với chuyến xe buýt đó. Mình có thể mường tượng hình ảnh dừng lại ở điểm dừng xe buýt tại Montgomery, Alabama để khám phá khung cảnh yên bình trong hỗn độn. Dù không hề trông chờ sẽ được chào đón nồng nhiệt nhưng họ hy vọng không tới mức không nhìn thấy ai ở bến xe. Nhưng hoàn toàn bất ngờ, những thành viên Đảng 3K[3] có mặt ở khắp mọi nơi. Hàng trăm người bọn họ vây lấy chiếc xe buýt, người mang vợt, người vác sào, những người khác cần ảnh của những linh mục Đức xấu xa, gầm gừ và sẵn sàng lao vào tấn công những người không có vũ khí. Đám đông đang chờ để xông vào đánh Những Hành khách Tự do. Những Hành khách Tự do đã bị mắc kẹt trên xe. Đám đông được trang bị vũ khí và đang thèm khát tấn công chỉ chờ những nạn nhân đầu tiên bước chân ra khỏi chiếc xe buýt.

Vô tình, sự sắp xếp chỗ ngồi trên xe buýt đã trở nên lộn xộn. Người da đen ngồi cùng với người da trắng và ngược lại. Họ đã phá vỡ điều luật đã được thiết lập ở miền Nam. Thật không thể tin được! Jim Zwerg – một người da trắng, lại đứng lên từ hàng ghế sau của xe buýt. Anh muốn là người đầu tiên bước chân khỏi xe buýt, dù biết bên kia cánh cửa là cả một đám đông bạo động đang thèm nạn nhân đến rỏ dãi. Anh ấy đang nghĩ gì vậy? Anh ấy có cảm giác đây là cơ hội để tấn công lại, tấn công phi bạo lực và thể hiện cảm xúc của mình cho những người khác. Cảm xúc đó đã khiến cuộc sống của anh rơi vào nguy hiểm. Jim bước những bước đầu tiên ra khỏi xe buýt và đám đông lập tức chộp lấy anh. Có cảm giác như anh bị nuốt chửng và biến mất, giống như ong rơi vào hũ mật vậy. Jim bị đánh gần chết. Họ đánh anh bằng ống sắt; anh nứt sọ não, gãy một chân, thâm tím và rách nhiều chỗ trên người. Trong lúc đám đông vây vào đánh anh, Những Hành khách Tự do còn lại có cơ hội chạy tìm chỗ ẩn náu.

[3] Ku Klux Klan (3K) là tên của nhiều hội kín lớn trước đây ở Hoa Kỳ. Họ coi người da trắng là thượng đẳng, bài Do Thái, bài Công giáo, chống cộng sản, chống đồng tình luyến ái và đi theo chủ nghĩa địa phương.

Mình ấn tượng vì Jim đã chọn xuất hiện trên chiếc xe buýt đó khi anh không cần phải ở đó. Vì suy cho cùng, anh là người da trắng, anh có thể ngồi ở bất cứ chỗ nào anh muốn, vậy mà anh lại quyết định chấp nhận mạo hiểm trong khi không cần phải làm vậy. Anh muốn đấu tranh vì người khác – những người không được hưởng những đặc lợi hoặc không có các quyền giống như anh và chính hành động của anh đã khiến mình nhận ra rằng đó chính là vai trò của mình trong suốt hai năm qua. Vì mình là người da trắng, bố mẹ mình kiếm được rất nhiều tiền, nên có lẽ mình đã phải ra khỏi lớp của cô G nếu họ làm lớn chuyện. Mình chắc chắn rằng nhiều bạn đồng trang lứa với Jim đã nghĩ Jim thật điên khùng vì anh đã lựa chọn đi chung chuyến xe buýt đó với những người da đen, vì suy cho cùng, anh chẳng việc gì phải làm thế, sao lại phải tự mua dây buộc mình? Mình nghĩ, nếu mình là Jim, mình cũng sẽ hành động như vậy, dù có thể mình cũng chẳng lý giải được tại sao. Lựa chọn theo học lớp của cô G từ năm đầu tiên đến giờ, mình đã buộc mình phải điều chỉnh cho phù hợp với động cơ đó. Và mình cũng sẽ phải đối mặt với sự không khoan dung, không tha thứ ở phía trước.

Cách mình cảm nhận về sự phân biệt đối xử ở trường có lẽ cũng là cách Jim đã cảm nhận về sự phân biệt đối xử trong những năm 1960. Mình muốn mọi người tương tác với những nền văn hóa và những chủng tộc khác. Mình không muốn nhìn thấy sự phân biệt đối xử mọi người như vẫn thấy ở trường lớp. Cảm giác của Jim khi bước ra khỏi chiếc xe buýt đó cũng giống như cảm giác của mình trong hai ngày đầu ở lớp. Mình nhớ là mình đã rất sợ, như thể mình là một kẻ nhút nhát, yếu đuối vậy. Mình là học sinh da trắng duy nhất trong lớp. Mình thấy vô vọng. Nhưng sau khi mình ở lại với lớp, hòa nhập với mọi người, đã có thêm nhiều học sinh da trắng khác chuyển tới lớp mình, giống như đã có thêm nhiều người gia nhập phong trào Những Hành khách Tự do sau bước đi tiên phong của Jim vậy.

Cuối đoạn băng, một bạn trong lớp đã hỏi một câu như thế này: “Họ đấu tranh chống lại nạn phân biệt chủng tộc bằng cách đi xe buýt sao?” Đúng thế đấy! Chuông đã rung và còi đã kêu. Mình bừng tỉnh! Những Nhà văn Tự do đã đấu tranh chống lại những điều không thể khoan nhượng bằng cách đi xe buýt và đẩy lùi được những hạn chế về mặt chủng tộc ở phía Nam. Chính lúc đó, đã có bạn gợi ý bọn mình nên lấy tên Những Nhà văn Tự do để đặt cho lớp mình và cũng là để vinh danh Những Hành khách Tự do. Tại sao lại không chứ? Hoàn hảo! Nhưng đây cũng đồng thời là áp lực rất lớn. Nếu bọn mình lấy tên đó, bọn mình cũng phải có được niềm tin và sự dũng cảm giống như họ. Đi xe buýt chỉ là một chuyện, bởi lẽ cuối cùng họ đã bước ra khỏi xe và đối diện với tất cả những khó khăn. Vì thế, với bọn mình cũng vậy, viết nhật ký giống như Anne và Zlata cũng chỉ là một chuyện, vấn đề lớn hơn là bọn mình cần phải giống như Những Hành khách Tự do, cần phải tiến một bước xa hơn. Giống như câu chuyện của Anne phải vượt ra ngoài căn gác mái và câu chuyện của Zlata phải vượt ra khỏi căn hầm, mình hy vọng những câu chuyện của bọn mình sẽ vượt ra khỏi căn phòng 203. Giờ đây khi mình viết, mình sẽ nhớ về việc làm của Jim, về điều mà anh đã đánh đổi cả mạng sống của mình để có được nó. Cũng như anh, mình sẵn sàng bước thêm một bước, không sợ ai hay điều gì đang đợi mình ở phía trước. Suy cho cùng thì lịch sử đã dạy cho mình biết một điều, rằng mình không đơn độc.

Nhật ký 76

Nhật ký thân yêu,

“Vừa lau vết máu của mẹ trên tường, mình vừa dựng lại cảnh ‘bão táp’ đánh đập và phá hủy gương mặt mẹ. (Mình thích gọi bạn trai của mẹ là ‘bão táp’.) Sau khi ông ta đập phá, mọi thứ trông như vừa phải hứng chịu một cơn lốc cuốn vậy – cả căn hộ, cả tinh thần và gương mặt mẹ nữa. Mình luôn phải thu dọn và lau chùi nhà cửa sau mỗi lần bão táp hoành hành. Lau vết máu của mẹ – lần nào mẹ cũng phải đổ máu, hết lần này tới lần khác; máu của mẹ như một vật hi sinh để ông ta được hạnh phúc. Ông ta sống nhờ máu – máu của mẹ, ông ta thích thú mỗi khi nắm đấm của ông ta chạm vào da thịt mẹ, thích thú mỗi khi mẹ phải thét lên đau đớn. Ông ta đập hỏng ti vi, dàn âm thanh, đầu VCR, bàn ăn, nhưng tất cả đều không thấm tháp gì so với việc ông ta làm tổn thương tâm hồn mẹ. Mẹ không bao giờ còn giống như trước và mình cũng vậy…”

Chết tiệt! Chuyện này thực sự nghiêm trọng. Mình nghĩ giờ bọn mình đã là “Những Nhà văn Tự do”, bọn mình cầm bút để truyền đạt “văn phong tự do” tới từng trái tim. Bọn mình đã quyết định tập hợp tất cả những bài viết lại thành cuốn Nhật ký của một người Mỹ… Nạn nhân của cuộc chiến không tuyên bố. Có bạn nói bạn ấy không muốn bị gọi là “nạn nhân” và tất cả bọn mình đã đồng tình, bọn mình đã quyết định dùng từ “tiếng nói” thay cho từ “nạn nhân”.

Vì lấy tiêu đề là Nhật ký của một người Mỹ… Tiếng nói từ cuộc chiến không tuyên bố, bọn mình nghĩ rằng người khác có thể biết được tiếng nói của bọn mình, nhưng ai sẽ là người thực sự cần phải lắng nghe đây? Bọn mình muốn bắn một quả đại bác! Thống đối bang ư? Không! Chính phủ ư? Không đời nào! (Một vài người trong bọn mình vẫn còn khó chịu vì Dự luật 187.) Tổng thống ư? Cũng không. Bọn mình muốn người đó phải là người có ảnh hưởng trực tiếp tới nền giáo dục. Cô G có nhắc đến một ông nào đó tên là Richard Riley. Hình như ông ấy là người đứng đầu ngành giáo dục. Mình nghĩ ông ấy là Bộ trưởng Bộ Giáo dục Hoa Kỳ.

Ông ấy tuyên bố là muốn tìm hiểu về thế hệ trẻ của nước Mỹ và là một phần của thế hệ trẻ nước Mỹ, nên bọn mình cần phải gửi thẳng tác phẩm này cho ông ấy. Ông ấy quyết tâm cải tổ giáo dục, còn bọn mình quyết tâm làm một cuộc cách mạng trong giáo dục. Nhưng có một vấn đề – ông ấy ở Washington. Ngay khi bọn mình định từ bỏ ý tưởng này, có bạn nào đó đã nói rằng: “Thế càng tốt chứ sao, vì đó sẽ chính là điểm đầu tiên mà Những Nhà văn Tự do thực thi sứ mệnh của mình”. Rất có ý nghĩa, nhưng câu hỏi được đặt ra là: Làm thế quái nào mà bọn mình tới đó được chứ?

Khi trở thành Những Nhà văn Tự do, bọn mình bắt đầu hành động điên khùng, thậm chí điên khùng hơn bao giờ hết. Các bạn ở lại sau khi đã tan học, thậm chí đến tận giờ ăn tối. Tối hôm qua, đến 10 giờ đêm bọn mình vẫn không chịu rời khỏi trường và bác bảo vệ phải đuổi bọn mình về. Bọn mình cố mua chuộc bác ấy bằng bánh pizza nhưng chẳng có tác dụng gì. Nhưng thế vẫn chưa là gì khi so sánh với cái hôm bọn mình suýt bị bắt!

Bọn mình mải mê biên tập tới nỗi khi bọn mình ngẩng đầu lên thì đã 11 giờ đêm! Fred canh chừng cho cả lớp, để tất cả, kể cả cô G, trèo qua cửa sổ để chuông báo động không kêu. Có ai đó đã nhìn thấy cô trò mình vì chỉ trong vòng 30 giây, ô tô của cô G đã bị năm chiếc xe cảnh sát bao vây. Cảnh sát cho rằng bọn mình đang định ăn trộm máy tính (của chính bọn mình). Họ thấy khó có thể tin rằng bọn mình đang học và càng thấy khó có thể tin được rằng một số đứa lưu manh bọn mình vẫn còn đi học. Nhưng tệ hơn cả là họ nhất quyết không chịu tin rằng cô G chính là giáo viên của bọn mình. Có thể là vì trông cô có vẻ giống bọn mình. Cô đang mặc một chiếc áo rộng thùng thình. Bọn mình đã bắt cô bỏ bộ vest để mặc chiếc áo này cho thoải mái. Tóc cô buộc vổng lên kiểu đuôi gà, trông cô chẳng khác gì một cô bé mới lớn. Họ cứ nhất định cho rằng chiếc xe của cô là chiếc xe bọn mình ăn cắp của “cô G”. Họ định bắt tất cả cô trò bọn mình, cho tới khi bọn mình tìm được bằng khen “Giáo viên giỏi của năm” của cô G ở phía sau xe.

Thật kỳ cục, nhưng tai nạn đó đã khiến bọn mình trở nên gần gũi hơn; bao nhiêu người có thể nói họ suýt bị bắt cùng với cô giáo của mình chứ? Việc cô G sẵn sàng chấp nhận việc bị bắt để giúp bọn mình hoàn thành công việc là một bằng chứng chứng tỏ sự hết lòng của cô và bọn mình càng tôn trọng cô hơn vì điều đó. Cô G đã giúp bọn mình viết về một cuộc chiến không được tuyên bố và tối hôm đó cô đã giúp bọn mình đấu tranh chống lại nó.

Cô đã chứng minh cho bọn mình thấy là cô đã hết lòng vì bọn mình. Vì vậy, bây giờ bọn mình cũng cần phải hết lòng vì cô. Bọn mình cần phải tin tưởng cô, kể cả điều đó có đồng nghĩa với việc phải làm những điều không thể để biến chuyến đi tới thủ đô Washington thành có thể.

Nhật ký 77

Nhật ký thân yêu,

Bọn mình đã quyết định tổ chức một buổi hòa nhạc để gây quỹ cho chuyến đi tới Washington. Không có gì thỏa mãn hơn là được nhìn thấy những ý tưởng nhỏ của bọn mình trở thành một chương trình lớn. Mình rất phấn khích. Những người bỏ tiền ra mua vé tới buổi hòa nhạc không chỉ để ủng hộ cho 150 em học sinh cấp ba, mà là để hỗ trợ cho một mục đích. Tối nay là buổi tối bọn mình tỏa sáng. Bọn mình sẽ nhảy những điệu nhạc Latin, hát tất cả các loại nhạc, khiêu vũ những điệu nhạc Cam-pu- chia, trình diễn thời trang và cả ngâm thơ nữa. Sự phong phú, đa dạng của những ý tưởng, truyền thống và tinh thần khác nhau chính là mục đích thực sự của Những Nhà văn Tự do bọn mình.

Ngày trước chẳng có ai tin tưởng bọn mình, nhưng giờ đây, cả cộng đồng đã đứng sau và cổ vũ cho bọn mình.

Nhật ký 78

Nhật ký thân yêu,

Mình đã đọc bài thơ này trong buổi hòa nhạc của Những Nhà văn Tự do:

Một Nhà văn Tự do vô tội

Một cậu bé da đen ngây thơ, trong sáng

đang tìm kiếm một người, nhưng chẳng có ai ở đó.

Ngày đầu em tới trường, bố không có ở bên,

để vỗ về em lúc buồn, lúc chán.

Nhìn lên anh

Anh chỉ biết có tiền và sức mạnh

Em chỉ biết đứng nhìn lưng anh hàng giờ.

Cậu bé ngây thơ giờ đã 12

Cậu thấy mình bị kìm kẹp trong chiếc lồng mang vóc dáng con người

Chàng trai nhỏ vô tội giờ là tù nhân của tâm hồn luôn gặp cơn ác mộng về những kẻ sát nhân.

Nhưng lúc này bạn có thể nghĩ tên ngốc này có thể nhìn thấy ánh sáng,

nhưng nó lại gia nhập một nhóm và được đặt cho biệt danh là “Mẩu thuốc thừa”

Bị tống ra khỏi nhà, lang thang trong giá rét.

Bạn đã bao giờ trải qua chuyện đó khi 11 tuổi chưa?

Cậu tự nhủ “Chẳng ai quan tâm tới mình”

và nằm xuống gốc cây cổ thụ trong công viên ngủ.

Lần sau là ngủ trên ghế đá, chuyện này sẽ kéo dài bao lâu?

Liệu cậu có thể quên được quá khứ đáng sợ này không?

Cậu tới trường Trung học Wilson với một vết trượt dài và

gặp được thiên thần hộ mệnh tên là Erin Gruwell.

Cậu được học về Cuộc Thảm sát, Anne Frank và người Do Thái.

Giờ là lúc cậu có quyền chọn.

Cậu đã gặp Anna, Teri, Tommy và những người khác.

Đó là những người anh, người chị mới của cậu bé vô tội.

Điểm số thấp đã được cải thiện

Thay đổi là tốt, với những ai biết chờ đợi

Cậu đã trở lại với bản chất ngây thơ, nhưng cậu vẫn còn sợ

cái chết đang nhắm đến cậu và đang đến gần cậu.

Nhưng người ta nói khó có thể nhìn thấy

Cuộc sống thiên về cảm xúc là những gì nói về tôi

Tất cả những điều này đều đúng, vì tôi không phải người nói dối

Tôi là một người đàn ông đã tan vỡ trái tim có tên là Nhà văn Tự do!

Nhật ký 79

Nhật ký thân yêu,

Mình nghĩ mình khá may mắn. Mình có một cuộc sống tốt đẹp, một gia đình yêu thương nhau và một ngôi nhà đẹp. Tuy nhiên, các bạn mình lại không được may mắn như mình. Một số bạn gặp rắc rối với luật pháp, một số thì bố mẹ lại thường xuyên cãi nhau, một số lại chỉ đơn độc một mình, chẳng biết bầu bạn cùng ai. Mình không hề biết những bạn bằng tuổi đã sống như thế nào cho tới khi bọn mình bắt đầu viết và biên tập những câu chuyện của chính bọn mình. Càng đọc mình càng biết nhiều hơn về những vấn đề cá nhân của những người bạn đồng trang lứa. Dù bản thân mình không có câu chuyện buồn nào nhưng mình sẵn sàng giúp đỡ, sẵn sàng lắng nghe và khuyến khích Những Nhà văn Tự do khác nói ra câu chuyện của họ. Mọi người có thể lắng nghe những gì các bạn ấy đã phải trải qua và có thể hiểu được một điều rằng chẳng ai đến từ một gia đình hoàn hảo. Mình tin rằng những xúc cảm mạnh mẽ ẩn sau mỗi câu chuyện ấy cũng nói lên nhiều điều như chính những ngôn từ diễn đạt câu chuyện đó.

Bọn mình cũng có đam mê và hy vọng, giống như những gì Những Hành khách Tự do có khi họ đi từ thành phố này tới thành phố khác ở miền Nam. Những Hành khách Tự do đã đứng giữa đám đông, cố đặt dấu chấm hết cho sự phân biệt đối xử giữa người da đen và người da trắng bằng cách đi từ Washington tới New Orleans. Nếu không có sự kết hợp giữa những người Mỹ gốc Phi và những người da trắng, họ đã chẳng thể giành chiến thắng trong cuộc chiến đó. Họ đã làm việc cùng nhau như một chỉnh thể thống nhất để giành được chiến thắng trong cuộc chiến chống lại sự thờ ơ. Bọn mình cũng đang đi theo dấu chân của họ, cũng đi từ California tới Washington, để tuyên bố với mọi người rằng bọn mình mạnh mẽ và tiếng nói sẽ được mọi người tiếp nhận. Chuyến đi tới Washington của bọn mình sẽ chứng minh cho đam mê ẩn sau động cơ của bọn mình. Cũng giống như Những Hành khách Tự do, bọn mình cũng sẽ chiến đấu vì điều bọn mình tin tưởng.

Có thể nhìn thấy cuộc sống của một người là một chuyện, nhưng có thể làm gì cho cuộc sống ấy hay không lại là chuyện khác. Mình có cảm giác bọn mình có khả năng giúp đỡ những người sợ không dám đấu tranh cho bản thân. Nhưng nói ra không phải lúc nào cũng là việc đơn giản. Trên đường đi, bọn mình cũng phải đối mặt với rất nhiều người thích đóng cửa trái tim. Vậy là cũng như Những Hành khách Tự do đã không từ bỏ khi xe buýt bị đặt bom, hoặc khi họ bị những người trong Đảng 3K đánh đập, mình hy vọng bọn mình có thể đứng vững như bài thơ của Dylan Thomas và “không nhẹ nhàng bị ru ngủ trong đêm”.

Bọn mình muốn những người tự nhận là người lớn dành thời gian lắng nghe trẻ mới lớn bọn mình và tôn trọng những gì bọn mình nói. Vì vậy, bọn mình đã đi tới quyết định rằng cách tốt nhất để trình bày câu chuyện của bọn mình là đưa cuốn nhật ký của bọn mình cho ngài Bộ trưởng Bộ Giáo dục Riley, để có thêm một người nữa biết về những vấn đề mà thanh thiếu niên đang phải đối mặt mỗi ngày. Đáng tiếc là rất nhiều người lớn lại đui mù hoặc thờ ơ khi nhìn thấy nỗi đau của bọn mình. Nhắm mắt trước thực tại mà thanh thiếu niên đang phải trải qua chẳng khác gì nhìn thấy một tên giết người nhưng lại bỏ đi mà không làm gì cả. Mình sẽ không để chuyện đó xảy ra. Mình sẽ sát cánh cùng với Những Nhà văn Tự do khác để đứng dậy, để lên tiếng và “chống lại sự diệt vong của ánh sáng”. Hy vọng là khi bọn mình ở Washington, Bộ trưởng Riley sẽ không thờ ơ và làm ngơ trước câu chuyện của bọn mình.

Nhật ký 80

Nhật ký thân yêu,

Mình không thể tin được là mình đang ở giữa thủ đô! Mình rất phấn khích. Mình chưa bao giờ có cảm giác tự do đến vậy! Nhưng đồng thời mình cũng sợ bố mình về nhà và phát hiện ra là mình đã “bỏ nhà ra đi”! Bố đang ở Mexico và mình không biết khi nào bố sẽ về. Nếu bố đã về nhà rồi, mình sẽ chẳng thể nào về kịp được. Bố rất nghiêm khắc và cổ hủ. Mình không được phép làm bất cứ việc gì sau khi tan học. Mình đã bỏ lỡ tất cả những chuyến đi của nhóm Những Nhà văn Tự do. Mình không được tới Marriott để gặp Zlata, mình cũng chẳng được tới bảo tàng Tolerance để xem vở kịch Bản danh sách của Schindler, mình cũng không được tới nhà hàng Thời Trung cổ. Mỗi lần bạn bè đi tham quan về, mình lại có cảm giác lạc lõng, tủi thân. Ai cũng có chuyện để kể, chỉ riêng mình là không. Mình chỉ biết lắng nghe, ngắm nghía những bức hình của các bạn và khóc thầm. Mỗi lần cô G cố thuyết phục mình đi, mình đều nói “Không”. Mình đã biết chắc chắn câu trả lời của bố sẽ là “Không”. Suốt năm học thứ hai, mình đã xin bố không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào bố cũng nói: “Con đã biết câu trả lời rồi đấy, hỏi làm gì!” Kể từ đó, mình không bao giờ hỏi xin bố nữa. Mình có cảm giác rất đau khi nghe bố nói từ “Không”.

Lúc đầu, khi xuất hiện ý tưởng đi Washington, mình cứ nghĩ mình sẽ lại không thể đi được. Ý nghĩ trốn đi đã xuất hiện trong đầu mình, rất nhiều lần. Mình không bao giờ nghĩ ước mơ của mình lại có thể trở thành sự thật. Mỗi lần cô G đếm đầu người để lấy con số cuối cùng đặt vé máy bay, mình đều không phản ứng gì. Sâu thẳm bên trong, mình đang chết dần. Mình chưa bao giờ được đi máy bay, chưa bao giờ ở trong khách sạn, cũng chưa bao giờ được ra khỏi nhà. Mình giống như một tù nhân trong chính ngôi nhà của mình! Mình thậm chí còn không được phép nói chuyện điện thoại. Nếu mình dùng điện thoại, bố sẽ ngắt máy ngay. Nếu có ai đó gọi điện cho mình, bố sẽ nói với người đó là “Nó không sống ở đây” và dập máy. Và liền sau đó, bố sẽ quay ra chửi mình.

Ba ngày trước chuyến đi, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Bố mình đi Mexico vì bà đang rất yếu. Mình đánh liều hỏi mẹ xem mình có được đi không. Mình sợ mẹ cũng sẽ nói không. Dù cũng rất sợ bố và dù mẹ nói rằng sẽ rất mạo hiểm cho cả hai mẹ con, nhưng mẹ vẫn muốn mình được đi. Nếu bố về, chắc chắn bố sẽ đánh cả mình và mẹ. Rồi bố sẽ không bao giờ cho mình bước chân ra khỏi nhà mất. Có lẽ bố còn thù ghét mình và đổ mọi tội lỗi (nếu có chuyện gì sai) lên đầu mình! Nhưng chẳng hiểu vì sao, dù sợ, mẹ vẫn nói mình cần phải đi. Mẹ nói mình xứng đáng được đi và mình sẽ không bao giờ có được một cơ hội như thế này nữa. Wow! Mình không thể tin là mẹ lại có thể hi sinh vì mình nhiều đến vậy!

Đó là lần đầu tiên trong đời mình thấy có hy vọng. Mình thực sự rất muốn đi. Mình cầu nguyện để vẫn chưa quá muộn. Vậy là, điều đầu tiên mình làm trong buổi sáng hôm sau là chạy thẳng tới lớp của cô G. May mắn là đội bóng rổ phải chơi trận vé vớt, vì vậy cầu thủ ngôi sao của bọn mình không thể đi trong chuyến này. Cô G nói mình có thể đi thay suất của bạn ấy!

Kể từ lúc đó, mọi thứ đều trở nên không rõ ràng. Mình chưa bao giờ có được cảm giác tự do đến thế. Mình rất căng thẳng, chạy hết chỗ này đến chỗ kia để đóng gói đồ. Vì mình chưa bao giờ đi xa nên mình không biết phải đóng gói như thế nào. Mình phải mang gì? Mình sẽ mặc gì? Mình cũng chưa bao giờ có bạn đến nhà ngủ qua đêm khi còn nhỏ, nên mọi thứ với mình đều mới lạ.

Tất cả những chuyện này cũng hoàn toàn xa lạ với mẹ mình. Mẹ rất sợ, vì mình chưa bao giờ xa mẹ một ngày trong đời. Nếu có chuyện gì xảy ra với mình thì sao? Chuyến đi lần này là chuyến đi của cả hai mẹ con mình. Mình muốn chia sẻ mọi điều với mẹ, mọi chi tiết: Bọn mình ăn gì, bọn mình nhìn thấy gì, bọn mình gặp những ai. Tất cả mọi thứ!

Sáng nay khi mình đi, tất cả họ hàng đều tới chào tạm biệt mình. Nước mắt lăn dài trên má mình khi mình hôn tạm biệt mẹ. Lúc đó, mình có chút hoài nghi về cuộc hành trình của mình. Vì vậy, mình đã hỏi mẹ “Mẹ có chắc là muốn cho con đi không?” Mình cứ nghĩ mẹ sẽ thay đổi suy nghĩ, nhưng mình đã nhầm. Mẹ ôm chặt lấy mình và nói “Hãy tận dụng cơ hội này và đừng để mẹ thất vọng. Mẹ rất tự hào về con”. Những lời mẹ nói đã truyền cảm hứng cho mình, giúp mình phấn chấn và thấy có động lực hơn hẳn. Mình không thể giải thích rõ ràng cảm giác đó. Giờ mình đã sẵn sàng chào tạm biệt và rời Long Beach. Mình hướng thẳng tới cuộc phiêu lưu của mình – cuộc phiêu lưu mà chắc chắn sẽ là hy vọng của cả đời mình. Sự phấn khích của mẹ đã giúp mình có dũng khí bước lên máy bay lần đầu tiên trong đời. Đúng! Mình đã sợ, nhưng giờ có vẻ như chẳng còn vấn đề gì nữa. Mình rất mong đến lúc được về nhà và kể cho mẹ nghe mọi chuyện.

Nhật ký 81

Nhật ký thân yêu,

Mình đang viết cho bạn từ thủ đô Washington. Hôm nay bọn mình đã tới nghĩa trang Arlington – nơi chôn cất Tổng thống Kennedy và nhiều binh lính khác. Khi xe buýt dừng lại, mắt mình đã nhòa lệ. Nghĩa trang gồm nhiều hàng dài bia mộ. Mình – cũng như những người lính này – đã chứng kiến rất nhiều người ngã xuống. Nhiều người bạn của mình đã bị bắn thẳng vào đầu, bị đâm nhiều nhát nhưng cái chết của họ không bao giờ được ghi nhận như những người đàn ông và phụ nữ ở đây. Với mình, những người bạn đó cũng là những người lính, không phải những người lính trong chiến tranh, mà là người lính của đường phố. Với họ, đấu tranh không phải để tranh giành lãnh thổ, mà đấu tranh là để giành giật sự sống.

Mình không muốn vào nghĩa trang để nhìn những nấm mộ và những tấm bia tưởng nhớ những người lính đã ngã xuống. Không phải mình không tôn trọng họ, chỉ là khi vào đó, mình sẽ nhớ lại những cảm giác của năm 12 tuổi khi bố mình mất vì căn bệnh AIDS. Bố không bao giờ có một tấm bia đá để người khác có thể tưởng nhớ cuộc đời bố. Đến hôm nay, bố vẫn chẳng có gì ngoài một “dúm cỏ” mà phải dùng tới bản đồ mới có thể tìm được. Ông chỉ là một con số, một số liệu thống kê, một người không ai biết đến.

Mình buồn khi thấy báo chí, truyền thông chỉ tập trung vào cái chết của những người nổi tiếng. Mình luôn tự hỏi: “Tại sao chỉ những người nổi tiếng mới được xuất hiện trên những tít lớn?” Giới truyền thông rầm rộ đưa tin khi có một ngôi sao điện ảnh bị gãy chân hay trật khớp, nhưng khi một người đàn ông thông thái như bố mình qua đời thì lại chẳng ai quan tâm.

Nhật ký 82

Nhật ký thân yêu,

Mình có thể nói đây là buổi tối tuyệt nhất trong đời mình! Khi xe của bọn mình tới đài tưởng niệm Lincoln, mình có cảm giác như mình là một phần của lịch sử. Trời lúc đó đang mưa, nhưng bọn mình vẫn muốn được nhìn thấy tượng của Abraham Lincoln. Mình vẫn mơ có một ngày được nhìn thấy bức tượng Abraham Lincoln nổi tiếng thế giới này.

Lúc đầu mình không hiểu tại sao cô G lại muốn bọn mình đi tới Washington đến vậy. Nhưng giờ, khi bọn mình đã ở thủ đô của đất nước, mình đã hiểu! Mình sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa! Cuối cùng mình cũng ngộ ra là một Nhà văn Tự do có ý nghĩa như thế nào. Tất cả mọi người đều đứng quanh đài tưởng niệm và đọc thông điệp trên bức tường. Bọn mình đứa nào cũng muốn biết mỗi thông điệp đó có ý nghĩa gì, nó được viết khi nào và ai là người viết nó.

Sau đó mình nghe thấy một giọng nói nhỏ nhưng phấn khích: “Đã đến lúc ra ngoài với cơn mưa rồi”. Mình biết cô G lại định làm gì đó, vì cô luôn cố làm những việc tưởng chừng như tự phát nhưng lại luôn có ý nghĩa biểu tượng nào đó. Đây là lần có ý nghĩa nhất. Bọn mình bước ra ngoài, đứng lên những bậc thang của đài tưởng niệm, cùng nắm tay nhau quay mặt về thành phố, quay mặt ra thế giới.

Nghĩ mà xem, nơi này, Martin Luther King[4] đã có bài nói chuyện nổi tiếng “Tôi có một giấc mơ”, giấc mơ một ngày kia “trẻ em da đen và trẻ em da trắng… sẽ đi cùng nhau”. Mình vui khi nhìn thấy Những Nhà văn Tự do đang nắm tay nhau trong mưa, mình đã nhận ra bọn mình chính là giấc mơ đã thành sự thật của ông. Và hoàn toàn bất ngờ, một, hai, ba và tất cả bọn mình cùng đồng thanh: “Những Nhà văn Tự do có một giấc mơ!” Trời tạnh mưa và tiếng nói của bọn mình vang vọng khắp thành phố!

[4 Martin Luther King (1929 – 1968) là mục sư, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ gốc Phi và là người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1964.

Nhật ký 83

Nhật ký thân yêu,

Khi cùng cả nhóm đi xuống đại lộ Pennsylvania, mắt mình đong đầy niềm vui phấn khích, môi mình luôn nở nụ cười cùng với những gì mình nhìn thấy và tim mình ngập tràn thích thú khi được ở một thành phố khác hẳn Long Beach. Khoảnh khắc đó, mình có cảm giác như được đặt chân đến một nơi mà bạo lực và hận thù không hề tồn tại. Nhưng chỉ vài giây sau, cảm giác an toàn đó đã hoàn toàn biến mất…

“Chết tiệt! Nhìn biểu tượng chữ thập ngoặc[5] này, cậu có tin không? Chỉ cách Nhà Trắng và bảo tàng Cuộc Thảm sát có vài tòa nhà”. “Nhìn này, lại có một hình nữa trên bức tường đó”. Mình nghe thấy những câu đó khi bọn mình đi bộ xuống đại lộ Pennsylvania. Cảm giác trong mình lúc này là choáng váng. Mình biết những biểu tượng này có nghĩa là hận thù và chúng là hiện thân của những tổ chức liên quan tới Đức quốc xã. Nhận định của mình về Washington hóa ra hoàn toàn sai lầm. Mình nghĩ mình là kiểu người chỉ biết xem mặt mà bắt hình dong.

[5] Nguyên văn: Swastika ( ) là biểu tượng trên lá cờ của Phát xít Đức.

Ai đó có thể sơn đè lên để làm mất những hình chữ thập ngoặc này, nhưng rồi sẽ lại có tên đần độn ngu ngốc nào đó quay lại và lại xịt những hình đó. Mình biết điều đó vì mình đã gặp nhiều chuyện như thế rồi. Rất buồn khi phải thừa nhận rằng có đợt mình cũng chính là một trong những tên đần độn ngu ngốc thích xịt, vẽ bậy lên tường, nhưng vẫn có điểm khác. Dù đều là phá hoại của công, nhưng hình xịt lại khác nhau. Hình chữ thập ngoặc đó là biểu tượng của sự căm ghét, lòng thù hận, còn hình mình vẫn xịt trên đường chỉ nhằm mục đích gây ấn tượng, để người khác phải nhớ tên mình, chứ không phải để truyền bá lòng thù hận.

Ngay sáng sớm ngày hôm sau, tại bàn ăn sáng, mình và bạn mình đã biết cần phải làm gì. Bọn mình đã tạo ra logo của Những Nhà văn Tự do. Để lần tới, nếu nhìn thấy hình chữ thập ngoặc ở trên tường hoặc cột bán báo, tụi mình sẽ thay thế chúng bằng logo của chính bọn mình, làm thế sẽ không cần phải phá hoại tài sản công. Mình đã mang logo mà bọn mình mới sáng tạo ra đến chỗ người giữ cửa của khách sạn và nhờ chú ấy sao giúp vài bản. Mình cũng hỏi chú ấy có thể cho mình một lọ hồ dính để mình dán những tờ logo này đè lên những biểu tượng kia mà không phá hủy tài sản không. Sau đó bọn mình rời khách sạn, trong tay là một tập logo và một lọ hồ dính to. Bọn mình đã “tấn công” biểu tượng chữ thập ngoặc đầu tiên mà bọn mình nhìn thấy trên đường. Mọi người xúm vào, bao quanh biểu tượng đó. Ngay khi bọn mình dán đè logo của bọn mình lên trên, mọi người đều thấy và bắt đầu vỗ tay. Một lần nữa, mắt mình lại đong đầy niềm vui phấn khích, môi mình lại nở nụ cười và tim mình ngập tràn hạnh phúc vì bọn mình đã tạo ra một điều khác biệt và mình lại cảm thấy an toàn.

Nhật ký 84

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay bọn mình đã tới thăm bảo tàng về Cuộc Thảm sát. Khi vào trong bảo tàng, rất nhiều kỉ niệm trong quá khứ đã ùa về với mình. Bọn mình ngồi trong một căn phòng, xem một bộ phim về việc những người Do Thái đã bị đối xử như thế nào trong Cuộc Thảm sát. Họ bị đánh, bị bỏ đói và dã man hơn cả là phải chứng kiến cảnh những người thương yêu của họ bị lính của Hitler giết chết. Khi xem phim, mình bắt đầu nhớ lại…

“Làm ơn tránh xa tôi ra!”, mình hét vào mặt những thằng con trai cao hơn mình ít nhất là nửa mét và có cái giọng đặc biệt ồm ồm.

“Câm ngay, con da đen thối thây này, loại mày không thuộc về nơi này, biết chưa?”, chúng vừa la lối, vừa đấm đá mình, càng lúc càng mạnh hơn, ác hơn.

Mình không thể tin chuyện đang xảy ra với mình. Mình bị đánh dã man chỉ bởi vì mình đã ở sai chỗ vào sai thời điểm, chứ chưa nói đến việc mang sai màu da. Mỗi cú đấm, cú đá, cú sau lại mạnh hơn cú trước. Mình cố gắng để mở mắt, nhưng không sao mở được. Mình muốn nhìn mặt bọn chúng. Ai có thể làm thế với mình? Chính cái lúc ngắn ngủi ấy, người mình trở nên tê cứng. Mặt mũi mình tối sầm lại. Mình không biết chúng đã đánh mình bao lâu, nhưng khi mình tỉnh lại, mình đang ở giữa đường. Mình đứng dậy đi về nhà và khi mình đi, chẳng có ai dang tay giúp đỡ mình.

Khi mình về đến nhà, các anh họ mình hỏi chuyện gì đã xảy ra. Mình chọn cách im lặng, không nói gì. Sẽ rất đau đớn nếu làm bất cứ điều gì, vì vậy mình chỉ về phòng, khóc cho tới khi ngủ thiếp đi. Mình ngủ được khoảng bốn hay năm tiếng. Có thể mình còn ngủ được lâu hơn nữa, nhưng mình bị đánh thức bởi một mùi lạ. “Johnny, em đốt cái gì thế?”, mình hỏi.

“Em không biết, không phải em mà”, nó trả lời.

Mình tỉnh dậy để xem chuyện gì đang diễn ra. Cái gì đang cháy vậy? Nhà hàng xóm đang bị hỏa hoạn chăng? Mình có thể nghe thấy tiếng lách tách của gỗ bị cháy. Khi bước vào phòng khách, mình thấy sáng rực như có một ngọn đèn đang bật.

“Johnny, gọi điện cho cảnh sát đi. Chị nghĩ là nhà hàng xóm đang bị cháy rồi”, mình nói.

Mình tiến đến gần cửa và ánh sáng từ bên ngoài bắt đầu khiến mình cay mắt và càng tiến lại gần, mình càng thấy nóng. Mình mở cửa và nhìn thấy năm người mặc áo choàng trắng. Một trong năm người có vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn. Từ những đôi mắt thâm độc của những người này, mình nhìn thấy sự phản chiếu của ngọn lửa ở cây thánh giá đang cháy ở bãi cỏ nhà dì mình.

Mình đứng đó, nhìn họ chằm chằm, cứ như thể mình đang nhìn thấy ảo giác. Mình nhắm mắt lại, nghĩ rằng hình ảnh này sẽ biến mất ngay thôi, nhưng khi mình mở mắt ra, cây thánh giá vẫn còn ở đó. Mình bắt đầu nhận ra những người này chính là những người đã đánh mình trước đó và chúng vẫn tiếp tục đánh mình, không phải về mặt thể xác, mà về mặt tình thần. Mình lùi lại, nhưng cố để không rời mắt khỏi chúng và sập cánh cửa lại, chờ cứu trợ đến. Tim mình đập dữ dội khi mình ngồi xuống chiếc đi-văng, căng thẳng và sợ hãi cho cuộc đời mình.

“Này, đi thôi”, một người bạn cùng lớp gọi mình. Khi mình nhìn lên, bộ phim đã kết thúc từ bao giờ.

Hai lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi và mình có cảm giác như lại vừa trải qua chuyện kinh khủng đó một lần nữa.

Có vẻ như mọi chuyện đều có liên quan, gắn kết với nhau; những người Do Thái và một cô bé, cả hai đều là nạn nhân của tội ác xuất phát từ sự thù hận và giờ là những hình vẽ graffiti bọn mình nhìn thấy ở thủ đô của một nước. Có vẻ như có điều gì đó không bao giờ thay đổi được…

Nhật ký 85

Nhật ký thân yêu,

Hôm qua mình đã thức cả đêm để chơi với những người bạn cùng phòng. Mình định đi ngủ sớm hơn, vì hôm sau bọn mình sẽ đi thăm bảo tàng từ 8 giờ sáng, nhưng những người bạn cùng phòng với mình không ngừng nói chuyện. Mình đè gối lên đầu, cố bỏ ngoài tai những gì họ nói. Mình cố đi ngủ, nhưng không tài nào ngủ được. Mình không thể không nghĩ tới bảo tàng về Cuộc Thảm sát. Mình cứ băn khoăn không hiểu trông nó như thế nào. Mình tò mò, nhưng đồng thời lại thấy sợ. Sợ điều mình có thể sẽ nhìn thấy. Tới tận 4 giờ sáng, những người bạn cùng phòng mới chịu đi ngủ. Vì vậy, lúc 6 rưỡi sáng, khi chuông báo thức kêu, mình có cảm giác buồn ngủ chết đi được.

Chúa ơi! Không thể tin được là mình đã nhìn thấy gì ở bảo tàng về Cuộc Thảm sát. Mình cố kìm nén không khóc khi đi tham quan bảo tàng, nhưng mình không thể làm được. Khi bước chân qua cổng vào, mình đã nghĩ ngay tới Renee Firestone và Gerda Seifer – hai người còn sống sót sau Cuộc Thảm sát ông đã đi thăm bảo tàng cùng với bọn mình. Mình không thể không nghĩ về những đau khổ và dằn vặt họ đã phải trải qua.

Khi đi thăm lần lượt từng phòng, mình được xem những đoạn phim hàng nghìn người bị chôn xuống một hố chôn tập thể như thế nào. Sao chuyện này lại có thể xảy ra được? Sao không có ai đứng lên bảo vệ những người đó? Sao người ta lại có thể chấp nhận để mình chết nhỉ? Mình cứ hỏi đi hỏi lại bản thân những câu hỏi này khi quay đầu bước sang phòng khác. Mình nhìn lên tường và có cái gì đó khiến mình phải chú ý. Đó là lời trích dẫn câu nói của một nhà truyền đạo người Đức. Câu nói đó đã tổng kết hậu quả của chuyện xảy ra khi không có ai đứng ra bảo vệ họ. “Họ tìm đến các nghiệp đoàn, nhưng tôi không phải là thành viên của tổ chức nghiệp đoàn nên tôi không đáp lại. Sau đó họ tìm đến những người theo chủ nghĩa xã hội, nhưng tôi không phải là người theo chủ nghĩa xã hội nên tôi không đáp lại. Họ lại tìm đến những người Do Thái và vì tôi không phải một người Do Thái nên tôi không đáp lại. Cuối cùng họ tìm đến tôi và chẳng còn lại ai để lên tiếng bảo vệ tôi”. Bên cạnh câu trích dẫn là một bức tranh về trại tập trung. Mình nhìn bức tranh một lúc và cứ nhắc đi nhắc lại những từ đó trong đầu. Càng nghĩ nhiều về điều đó, mình càng khóc nhiều hơn.

Cô Gerda nhìn thấy mình và bắt đầu nói cho mình nghe về những chiếc xe chở gia súc mà mọi người đã bị tống lên đó. Mình và cô ấy bước sang phòng tiếp theo, cô ấy liền đứng khựng lại. Cô ấy bắt đầu khóc và khi mình hỏi cô ấy có chuyện gì, cô ấy liền chỉ tay lên chiếc xe chở gia súc ở ngay trước mặt mình. Cần phải đi qua chiếc xe chở gia súc thật sự mới có thể ra khỏi phòng được. Cô ấy sợ. Chắc cô ấy đang tưởng tượng người thân và bạn bè của cô ấy đã bị xúc lên những chiếc xe giống như thế này. Mình hỏi cô ấy có ổn không, cô ấy liền tiến lên một bước và sau đó lại bắt đầu miêu tả cho mình biết trong những chiếc xe ấy đông như thế nào. Cô ấy nói với mình rằng có rất nhiều người đã chết trên xe (vì đông quá) trước khi đến được trại tập trung. Cuối cùng, khi đã đi qua chiếc xe chở gia súc đó, cả mình và cô đều khóc. Cô Gerda đã nắm chặt tay mình và nói cảm ơn mình. Nhưng mình mới chính là người cần phải cảm ơn cô ấy.

Trên đường trở lại khách sạn, mình nhìn thấy những hình chữ thập ngoặc đã bị bọn mình dán đè logo lên. Trước đây, nếu nhìn thấy chuyện không hay nào xảy ra, mình thường chẳng làm gì, vì mình quen nghĩ kiểu “Chẳng ảnh hưởng gì tới mình, sao mình phải quan tâm chứ?” Với việc dán đè lên những hình chữ thập ngoặc và với tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay, mình biết rằng sẽ không có ngày nào trôi qua mà mình lại không làm gì cả nếu biết có điều gì đó không ổn. Nắm lấy cơ hội và tạo ra thay đổi sẽ tốt hơn là để nó trôi qua rồi hối tiếc.

Nhật ký 86

Nhật ký thân yêu,

Khi bước qua hai cánh cửa vào căn phòng lạnh lẽo và đáng sợ trong bảo tàng về Cuộc Thảm sát, im lặng bao trùm khắp người mình khi mình nhìn thấy cái chết của hàng triệu người. Mình chưa bao giờ nhìn thấy nhiều người chết cùng ở một chỗ vào cùng một thời điểm như vậy. Điều khiến chuyện đó càng trở nên tồi tệ hơn là họ phải chịu như vậy chẳng vì lý do gì cả. Mình đã sốc khi nhìn thấy tất cả những người chết này, nhưng mình gần như ngã quỵ khi nhìn thấy xác chết của những người sinh đôi. Nhanh hơn cả tia chớp, mình có cảm giác như đang trải qua nỗi đau của những đứa trẻ sinh đôi vô tội đã bị hành hạ và bị xẻo thịt này. Càng nhìn những bức ảnh về những đứa trẻ sinh đôi giống nhau như đúc này, mình càng có cảm giác như mình, ý mình là bọn mình, đã ở đó.

Người ta nói anh em sinh đôi – người này không thể sống mà không có người kia. Mình không thể tin được là tất cả những cặp anh em sinh đôi đều bị đem ra làm thí nghiệm để kiểm chứng cho giả thuyết đó. Bác sĩ Mengele – một bác sĩ ở Auschwitz – đã bị ám ảnh khi tiến hành những thí nghiệm đó trên những cặp anh em sinh đôi. Thay vì sử dụng những con chuột thí nghiệm, ông ta lại xem trẻ sinh đôi như những con lợn thí nghiệm. Ông ta trở thành Sứ giả của Thần chết khi tra tấn tất cả trẻ em sinh đôi mà ông ta có thể rờ tay tới ở lục địa châu Âu. Điều đó khiến mình băn khoăn không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình đánh mất người anh em sinh đôi của mình. Liệu mình có cố hết sức để trốn chạy không nếu Mengele khiến mình chỉ còn lại một mình? Liệu mình có nên đánh lại ông ta không? Mình thực sự không biết vì mình không ở đó, mình không rơi vào hoàn cảnh của họ. Hay mình có nên cố làm bất cứ điều gì để cứu được một trong những người anh em của những cặp sinh đôi khác không? Đó chỉ là một vài trong rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu mình khi mình nhìn thấy những đứa trẻ này nằm bất động ở đây.

Càng nhìn thấy con người này độc ác ra sao, mình càng thấy giận. Tất cả những tấm hình kinh khủng về những đứa trẻ bị cắt tay, cắt chân để đem đi gắn vào cơ thể những đứa trẻ hoặc người lớn khác trông giống như bức hình cắt dán trong những giấc mơ tồi tệ, như một câu đố hình. Làm sao một con người lại có thể có những giấc mơ tồi tệ đến thế được? Hẳn ông ta phải không có trái tim không có tình thương. Ông ta tìm kiếm niềm vui cho bản thân trên nỗi đau của người khác.

Việc đến bảo tàng này khiến mình nhận ra mình cần và yêu người em sinh đôi của mình tới mức nào. Dù lớn lên cùng với một người em sinh đôi có những mặt tốt và mặt xấu nhưng ít nhất mình cũng luôn có một người để nói chuyện, chia sẻ quần áo và trải nghiệm cùng nhau. Thỉnh thoảng, người em sinh đôi cũng khiến mình bực mình, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sẽ đánh đổi em lấy bất cứ thứ gì trên thế giới này.

Trẻ em ngày nay có cơ hội mơ về điều chúng muốn thay đổi và tương lai của chúng. Đó là những thay đổi có ảnh hưởng tích cực lẫn tiêu cực tới cuộc sống của con người. Đáng tiếc là bác sĩ Mengele đã lấy quá nhiều cơ hội của người khác khi đặt “thay đổi” vào tay mình. Đem giấc mơ đến là vấn đề, còn biến giấc mơ đó thành hiện thực là giải pháp. Tiếc là những cặp sinh đôi này không còn cơ hội mơ về những giấc mơ giống nhau mà chị em mình đang biến thành hiện thực… đó là thay đổi.

Nhật ký 87

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay là một ngày trọng đại. Mình không thể tin được hôm nay đã là ngày thứ tư mình ở Washington và quả thực mình đã được gặp Bộ trưởng Bộ Giáo dục Richard Riley. Quả là một ngày dài và có thể vẫn còn nhiều chuyện chưa xảy ra. Bọn mình vừa mới trở về sau chuyến tham quan hai bảo tàng và đi một vòng quanh

Điện Capitol. Ngày hôm nay là ngày dài nhất, thú vị nhất trong đời mình.

Mình sẽ mặc gì đây nhỉ? Trông mình phải ổn ổn trong bữa cơm tối nay. Đây là buổi tối quan trọng nhất. Những nhân viên làm việc trong khách sạn Marriott thậm chí còn nghe duyệt trước cho bọn mình. Mình chưa bao giờ nhận ra cái ông Riley đó quan trọng như thế nào. Giờ mình đã biết ông đại diện cho cả ngành giáo dục. Mình băn khoăn không hiểu trông ông ấy thế nào. Ông ấy già hay trẻ? Dù thế nào thì mình cũng biết là không nên đánh giá một người qua vẻ ngoài của họ, cô G đã dạy mình thế. “Ông ấy hẳn phải là người rất quan trọng và học thức phải rất cao thì mới có thể làm được Bộ trưởng Bộ Giáo dục”, mình tự nhủ. Mình không thể chờ cho tới lúc được gặp ông. Chắc chắn ông sẽ ngạc nhiên khi nhìn thấy tất cả bọn mình – một nhóm trẻ mới lớn đa dạng trước mặt ông ấy. Mình hy vọng ông sẽ phấn khích khi biết rằng tất cả bọn mình tới đây chỉ để trao cho ông cuốn sách của bọn mình. Mình cũng hy vọng rằng ông ấy có thể giúp bọn mình theo đuổi giấc mơ giáo dục trong tương lai.

“Tối nay sẽ là tối buồn chán đây, biết rồi mà, lại những bài phát biểu dài ngoằng về những vấn đề mà mình thậm chí còn không biết hoặc không hiểu. Cái này là dành cho người lớn, mình làm gì ở đây ấy nhỉ?”, mình tự hỏi khi bắt đầu bữa tối. Richard Riley đã nói: “Các em chính là những nhà lãnh đạo trong tương lai, vì vậy không được bỏ cuộc”. Những lời ông nói thật sự khiến mình chú ý. Mình không thể tin được ông ấy là Bộ trưởng Bộ giáo dục. Mình nghĩ ông ấy phải khác cơ. Mình nghĩ ông ấy cũng hời hợt, chảnh chọe như những người quan trọng khác, nhưng mình đã nhầm. Ông ấy thật tuyệt. Mình không nghĩ là ông sẽ kể cho bọn mình nghe về cuộc sống của bản thân, nhưng ông đã kể. Ông kể về tất cả những khó khăn mà ông đã phải vượt qua để trở thành người như ngày hôm nay. Mình không thể tin được là mình đang ở đây, chỉ cách người đàn ông quan trọng nhất trong ngành giáo dục có 1,5m. Hy vọng là ông sẽ nhìn bọn mình và nhận thấy chỉ vài từ ông nói ra cũng có thể thay đổi tương lai của bọn mình. Có vẻ như ông là người đạt được thành tựu nhờ biết bước đi trên chính đôi chân của mình, từ những gì mình đã hoàn thành.

Ông đã khiến mình nhận ra rằng với giáo dục, mình có thể trở thành bất cứ người nào mình muốn. Ông giúp mình nhìn nhận mọi việc theo cách nhìn khác. “Mình hy vọng một ngày nào đó mình có thể trở thành một người quan trọng như Richard Riley”, mình tự nhủ khi ông bước ra ngoài. Tối nay là một trải nghiệm thực sự quý báu. Mình thậm chí còn nhận được hoa hồng trong ngày hẹn, thật tuyệt. Hy vọng là sau này sẽ còn nhiều buổi tối giống như tối nay nữa. Những kỉ niệm của tối hôm nay sẽ còn sống mãi trong tim mình.

Nhật ký 88

Nhật ký thân yêu,

Đây là bài thơ mình viết, bài thơ mà cô G đã yêu cầu mình đọc cho ông Richard Riley nghe trong bữa tối. Mình không thể tin được là mình lại được ngồi ở bàn chính với chừng ấy cái ống kính chĩa vào. Mình ngồi cạnh bố mẹ của cô G. Mẹ kế của cô – bà Karen – phải nắm tay mình vì mình thấy rất căng thẳng. Khi đọc xong bài thơ, tất cả mọi người đều đứng dậy hoan hô nhiệt liệt.

Đứng dậy

Là da đen

Vẫn tự hào

Là da trắng

Vẫn tự hào

Là da nâu

Vẫn tự hào

Là da vàng

Vẫn tự hào…

Đừng sợ bạn là ai

vì tất cả những gì bạn có thể chỉ là chính bạn!

Bạn không thể là ai khác ngoài bạn,

vì thế hãy là bạn khi tốt nhất, bạn hoàn toàn có thể.

Hãy để điều đó là sự thật

bằng mọi cách trong mọi thời điểm.

Dù là luật sư, bác sỹ, cầu thủ bóng đá,

người dọn nhà vệ sinh, người xách rác hay người đánh xoong nồi

Cứ giữ đúng như vậy và

vẫn làm tốt nhất bạn có thể.

Hãy tự hào, hãy tự trọng, hãy đứng dậy!

Đứng tự hào, nói tự hào, hành động tự hào và tự hào!

Đừng gục ngã, lùi bước,

cúi người, bỏ chạy,

bán rẻ mình,

bán cho những lời chỉ trích.

Cần thực tế và nhận ra những người chỉ trích, tốt nhất hãy nhận ra bạn chính là bạn

nghe hoặc bỏ ngoài tai.

“MMM HMM!”

Tôi biết bạn đã có được nó.

Có cái gì?

Có thứ

thứ gọi là niềm tự hào, là quan điểm, là tinh hoa,

tính cách của bạn, con người của bạn, niềm tự hào của bạn,

sự thanh bình trong tâm thoát khỏi âu lo.

Thấy không, tôi không thể là bạn, nhưng tôi có thể là TÔI tốt nhất!

Đúng đắn.

Nhật ký 89

Nhật ký thân yêu,

Tối nay chúng mình đã đưa cuốn nhật kí chung cho Bộ trưởng Bộ Giáo dục Mỹ – Richard Riley. Khi nhìn thấy ông bước vào phòng khiêu vũ Mariott, mình không thể không để ý mình và ông khác biệt như thế nào. Ông là một người da trắng giàu có đến từ Nam Carolina có giọng nói đặc trưng của người miền Nam, còn mình là một cậu nhóc da đen nghèo khó phải kiếm từng bữa ăn qua ngày. Nhưng mình nhận ra cả mình và ông ấy đều có mặt ở đây vì một lý do – cùng quan tâm tới tương lai của trẻ em ở nước Mỹ này. Khi ngồi nghe bài diễn văn của ông, mình đã nhận ra ông thực sự quan tâm tới trẻ em chúng mình. Quan trọng hơn nữa, mình đã nhận ra là người đàn ông này chắc chắn sẽ đọc, đọc thực sự ấy, cuốn nhật ký của mình.

Bằng cách đọc cuốn nhật ký của mình, ông sẽ biết tất cả những chuyện mình đã phải trải qua, và có lẽ, ông sẽ làm điều gì đó. Khi nghe ông kể ông đã phải chiến đấu chống lại nạn phân biệt chủng tộc ở miền Nam ra sao, mình không thể không nhớ tới buổi tối anh mình bị bắn, chỉ bởi vì chủng tộc của anh em mình.

Hai anh em mình đang chạy xe trên đường cao tốc thì có một chiếc xe toàn những người Mexico chạy vọt lên ngang hàng với xe anh em mình. Đột nhiên mình thấy một tia sáng lóe lên, kính xe vỡ vụn và máu chảy lênh láng. Một viên đạn bắn xuyên qua xe. Một viên khác vèo tới hàng ghế sau, sượt qua bạn mình đang ngồi ở đó. Anh mình, người lái xe, bị bắn bốn viên. Hai viên vào ngực, chỉ cách tim vài cm, một viên vào đùi và một viên vào bắp chân. Anh quay đầu về phía mình, áo anh đẫm máu, khó nhọc nói: “Anh không thể thở được. Anh không thể lái xe được nữa!” Anh đỗ xe trên đường, còn hai người bạn ngồi ở hàng ghế sau của mình đang hét toáng lên: “Mình bị bắn! Mình bị bắn!”

Mình cố không hốt hoảng và kéo anh sang chỗ của mình. Rồi mình nhảy sang ghế lái – chỗ nhoe nhoét máu và bắt đầu tìm một bệnh viện. Cuối cùng, mình tạt vào một trạm đổ xăng và gọi điện báo với cảnh sát là anh mình bị bắn. Khi gọi điện thoại, mình không thể không để ý có tới hàng tá lỗ đạn bên hông xe. Chiếc xe đã tan tành. Nhìn cứ như thể nó vừa mới lao ra từ vùng bom đạn của một cuộc chiến vậy. Khoảng hai phút sau thì có xe cứu thương đến, họ đưa anh mình và bạn mình tới bệnh viện. Rồi cảnh sát cũng đưa mình tới bệnh viện.

Bệnh viện chỉ cách đó một dãy nhà. Khi đến đó, bác sĩ dẫn mình vào phòng gặp anh mình. Khắp người anh là những đường ống. Mình không biết phải nghĩ gì. Rồi anh mình nhắc lại một câu thoại hài ở một bộ phim: “Bác sĩ nói anh sẽ không bao giờ có thể đi lại được nữa”. Mình biết đó là một câu thoại từ một bộ phim nào đó, nhưng mình không biết nên cười hay nên khóc. Sau đó anh mình được chuyển vào phòng phẫu thuật, ở đó suốt sáu tiếng để bác sĩ có thể lấy đầu đạn ra. Hiển nhiên là phổi của anh bị dập. Mình cứ nghĩ là anh sẽ chết. Nếu anh chết thì chỉ vì một sự thật đơn giản: Chúng mình là người da đen, và chúng mình ở nhầm chỗ, vào nhầm thời điểm.

May mắn là anh ổn sau ca phẫu thuật và chỉ phải ở lại viện khoảng một tuần. Bác sĩ nói với mình là nếu mình không phản ứng đúng như mình đã làm, tức là không đưa anh tới viện sớm, chắc chắn anh sẽ chết. Bác sĩ nói: “Điều đó khiến cháu trở thành một người hùng!” Mình cũng nghĩ thế. Điều đó khiến mình nhận ra rằng anh hùng thực sự là người nên cố gắng ngăn chặn chuyện này xảy ra một lần nữa.

Mình nghĩ đó là lý do mình muốn Bộ trưởng Richard Riley đọc nhật ký của mình. Mình muốn ông biết là những kẻ cầm súng thực sự là những tay găngxtơ. Tất cả những gì những kẻ đó nhìn thấy chỉ là màu da của bọn mình vì chúng ngu dốt. Nếu chúng được giáo dục, giống như mình, chúng sẽ học được cách nhìn người mà không quan tâm màu da và bề ngoài. Mình nghĩ đó là lý do tại sao Những Nhà văn Tự do lại viết về cuộc sống của họ và chia sẻ với ông, vì ông ở vị trí giáo dục những đứa trẻ giống như vậy.

Đáng tiếc là Bộ trưởng không thể thay đổi điều đã xảy ra với anh em mình, nhưng có lẽ ông có thể giúp bọn mình truyền tải thông điệp này để chuyện đó không còn xảy ra với những đứa trẻ vô tội khác.

Nhật ký 90

Nhật ký thân yêu,

Tối qua bọn mình đã có buổi thắp nến cầu siêu cho những người thân và bạn bè đã bị mất vì bạo lực vô nghĩa. Ngay khi đưa một bản sao của cuốn sách cho Bộ trưởng Giáo dục – Richard Riley, bọn mình đã nắm tay nhau để tạo thành một sợi dây không thể phá vỡ và cứ thế “diễu hành” ra khỏi khách sạn về đài kỷ niệm Washington. “Dây xích” của bọn mình dài tới nỗi khiến giao thông phải ùn tắc khi bọn mình băng qua một ngã tư đông đúc ở đại lộ Pennsylvania. Khi bọn mình đang băng qua đường, có người đã hỏi bọn mình đang làm gì. Có bạn đã trả lời rằng “Bọn cháu đang thay đổi thế giới”, nhưng điều kỳ lạ là ở chỗ buổi thắp nến cầu siêu này là một trong những bước đệm vững chắc để bọn mình bước tới nơi mà bọn mình có thể thực sự tạo ra sự thay đổi vì những điều tốt đẹp hơn và ảnh hưởng để người khác cũng thay đổi. Vì vậy, bọn mình đang thực sự thay đổi thế giới.

Khi tới đài tưởng niệm Washington, bọn mình đã xếp thành vòng tròn bao quanh đài tưởng niệm và đồng thanh hát bài Đứng bên tôi (Stand by me). Trong khoảnh khắc đó, bạn nào cũng rơi lệ vì đau buồn, chỉ trừ mình. Mình không muốn phải nhớ lại những ký ức đau buồn về những người bạn thân mà cuộc sống của họ đã biến mất như những hạt cát bị gió thổi bay. Bọn mình lại nắm tay nhau quay trở về khách sạn sau khi đã ghim những chiếc cúc có tên những người đã mất vì bạo lực lên cái cây ở trước tượng đài Washington.

Nỗi đau mà mọi người cảm nhận được không khiến mình vỡ òa cho tới tận khi về khách sạn. Mình không thể kiềm chế được nữa. Mình bắt đầu nghĩ về tất cả những lần mình suýt bị giết và về việc tên mình cũng có thể nằm trên một trong những chiếc cúc đó. Chính lúc ấy, mình mới có cảm giác tinh thần suy sụp như muốn gục ngã. Tim mình loạn nhịp, nước mắt chảy ròng ròng trên mặt vì tất cả những đau thương đó đều đang quay trở lại. Mình nhớ lại tất cả những lần mình bị nhắm bắn vào đầu, hầu như tất cả những viên đạn đều sượt qua mình và lần nào mình cũng tự nhủ: “Từ bỏ đi, thế nào cũng có lúc chúng giết được mày”. Nhưng mình không thể từ bỏ, mình đã không từ bỏ và mình sẽ không bao giờ từ bỏ!

Nhật ký 91

Nhật ký thân yêu,

Mình đang ở độ cao gần 300m trên chiếc máy bay “Dành cho Những Nhà văn Tự do” từ Washington về nhà. Khi mình nhìn những đám mây, những viên pha lê tuyết đang hình thành trên cửa sổ của mình và mắt mình trĩu nặng vì mệt mỏi. (Việc ký gửi hành lý rồi chạy ra máy bay thật mệt. Hành lý của bọn con gái phải nặng gấp 10 lần so với lúc bọn mình đi.) Mình ngồi đó và nghĩ: “Hóa ra, bay vé hạng nhất là thế này đây”. Đây lần thứ hai mình đi máy bay. Lần đầu tiên là khi bọn mình đến Washington. Mình, đi máy bay ấy à? Nếu không được gặp cô G, có lẽ chẳng bao giờ chuyện này có thể xảy ra với mình!

“Thế à?”, chị mình đã nói với mình như vậy khi mình kể rằng mình sẽ bay tới thủ đô. Ngay cả bố dượng cũng rất hoài nghi. Mình giữ lại vé máy bay để khi về nhà mình có bằng chứng chứng minh cho bố dượng biết là mình có đi thật. Thực ra, mình giữ lại tất cả mọi thứ – vé xem phim, khăn tay của khách sạn, thậm chí là cả xà bông và mũ tắm!

Có lẽ bạn băn khoăn không hiểu một cô giáo cấp ba nhỏ nhắn có thể mang lại những thay đổi lớn lao như thế nào cho cuộc đời mình. Chà, mình có khoảng bốn tiếng trước khi hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Los Angeles, vì thế mình sẽ ngồi đây và kể cho bạn nghe câu chuyện cuộc đời mình đã thay đổi như thế nào nhờ cô giáo cấp ba “nhỏ bé” ấy… 13 năm trước, mình thấy mình thật vô dụng, mình không bao giờ được tự do. 13 năm trước có vẻ là một quãng thời gian quá lâu rồi, nhưng với mình, nó mới chỉ như ngày hôm qua…

“Đưa tiền cho tao ngay!”, một giọng nói to, khỏe đang quát mẹ mình.

“Tôi không còn”, mẹ mình khóc.

“Mày còn! Tao biết là mày còn! Mày vừa mới nhận tiền trợ cấp. Tốt hơn hết là đưa cho tao ít tiền, nếu không tao sẽ đánh nhừ tử thằng con trai yêu quý của mày!” Lo sợ người đàn ông này sẽ đánh con trai mình, mẹ lại ngốc nghếch đưa toàn bộ số tiền mẹ có trong ví cho ông ta. Nhưng dù là toàn bộ thì số tiền ấy cũng không thể quá 20 đô la. “Ồ, tao cứ tưởng mày không còn đồng nào mà. Đồ chó cái dối trá! Khi ông quay lại, tốt nhất là đồ của nợ kia nên biến đi”, ông ta nói. Mình ngồi run như cầy sấy trên chiếc đi-văng – tài sản có được nhờ trúng xổ số của ông ta. “Và biến ngay ra khỏi cái ghế của ta!” Ông ta túm áo mình, quẳng mình ra góc phòng. Rồi ông ta túm cổ mình. Tất cả những gì mình có thể nghĩ được là tại sao ông ta lại đối xử với mình như vậy. Mình không thể làm được gì để bảo vệ bản thân, vì mình sợ gã khổng lồ mét tám với đôi cánh tay sinh ra là để chơi bóng chày này, gã chộp cổ mình và quẳng ra xe tải. Lúc ở trong xe tải, mình có thể nghe thấy tiếng mẹ kêu gào. Mình cũng có thể nghe thấy tiếng ông ta đấm vào mặt mẹ.

Mình phải ở trong chiếc xe tải đầy dầu mỡ đó ít nhất một ngày. Khi mẹ cứu mình ra thì trời đã sáng rồi. Ánh sáng ban ngày làm chói mắt mình. Quần mình ướt sũng vì bụi bẩn, vì dầu mỡ và nước tiểu. Nhà mình không có xà bông, cũng không có nước nóng, vì vậy mẹ đã phải dùng nước rửa bát để tắm cho mình và tất nhiên là tắm bằng nước lạnh buốt. Toàn bộ số tiền trợ cấp của mẹ đều được dùng để “hỗ trợ” cho thói nghiện thuốc phiện của ông bạn trai điên khùng của mẹ. Chẳng bao giờ mẹ còn tiền để mua thức ăn, chỉ có tiền để mua mì tôm Top Ramen. Mì Top Ramen là bữa sáng, bữa trưa và cả bữa tối của mẹ con mình. Mà gần như lần nào mẹ con mình cũng phải ăn mì tôm sống.

Mẹ mình đang có bầu tám tháng rưỡi. Với tất cả những căng thẳng đó trong cuộc sống, mẹ đã phải nhập viện và sinh non. Còn mình thì mắc kẹt trong ngôi nhà với một người bạo hành trẻ em, đánh đập phụ nữ, một tên giết người, một kẻ nghiện ngập và từng bị kết án. Mình thường xuyên bị đánh. Thường xuyên nghe chửi rằng mình chẳng bao giờ có thể làm được trò trống gì. Mình không phải đồ bỏ đi, mình sẽ không bao giờ là đồ bỏ đi. Mình biết, ngay khi mẹ phải vào phòng cấp cứu, thế nào cũng có chuyện xảy ra. Lần thứ hai suy nghĩ này vụt qua đầu mình, gã điên đó đã bắt đầu la mắng mình: “Khóc lóc cái gì! Chính mày là người đã khiến mẹ này phải vào viện! Tao phải đánh cho mày một trận mới được”.

Hầu hết những lần mẹ phải vào viện mình đều phải ở nhà một mình. Ông bạn trai của mẹ đã đem bán toàn bộ số trang sức của mẹ để lấy tiền mua thuốc phiện. Khi mẹ ra viện, tiền nhà và tất cả những hóa đơn khác đều đã quá hẹn thanh toán, vì vậy nhà mình đã bị đuổi. Người ta cho mẹ con mình một tuần để chuyển đi, nhưng mẹ con mình đâu có chỗ nào để đi. Không thể chuyển đến ở với bà ngoại, vì ông bạn trai của mẹ rất hay gây sự. Lựa chọn duy nhất của mẹ con mình là chuyển tới nhà mẹ của ông ta.

Mẹ con mình để lại mọi thứ – cũng không có gì nhiều và chuyển sang sống ở một nhà xe bẩn thỉu. Nhà mình đã sống trong cái nhà xe đó suốt hai năm, cùng với những dụng cụ làm vườn, những đồ đạc cũ, một chiếc ti vi đen trắng và một chiếc đệm độc nhất ở chính giữa. Không lò sưởi, không điều hòa, không quạt và không nhà vệ sinh. Chỉ có mẹ, em bé mới sinh, bạn trai mẹ và mình.

Cuối cùng khi nhà mình cũng có nhà riêng, bạn trai của mẹ chiếm luôn phòng ngủ, để mình, mẹ và em bé ở phòng khách. Vậy là lại trở về với cái vòng luẩn quẩn cũ. Chỉ khác là lần này, mình đã lớn hơn, mình đã hiểu nhiều điều hơn và vì những đòn roi ngày trước, trái tim mình giờ đây luôn chìm trong sợ hãi. Ít nhất mỗi tuần cũng có một trận cãi vã giữa hai người bọn họ quanh vấn đề tiền, hoặc vấn đề mình sống trong căn nhà đó. Thỉnh thoảng họ chỉ cãi nhau về việc sao nhà có tiền mà lại không có thuốc phiện. Suốt nhiều năm liền ông ta đã bán thuốc phiện ở bên ngoài ngôi nhà mà mẹ mình phải trả tiền thuê. Căn nhà mà mẹ là người duy nhất thanh toán những hóa đơn và mua đồ ăn.

Sau nhiều năm sống trong đống hỗn độn đó, mình bắt đầu tin lời ông bạn trai của mẹ. Có lẽ mình chỉ là đồ bỏ đi. Nhưng cô Gruwell đã giúp mình chứng minh rằng ông ta đã sai, điều ông ta nói là không đúng và rằng chẳng có chuyện gì xảy ra giữa ông ta và mẹ mình mà lại do lỗi của mình cả.

Nhật ký 92

Nhật ký thân yêu,

Cuối cùng mình cũng có được một kỳ nghỉ thực sự. Năm nào mình cũng phải đi học thêm vào mùa hè và chẳng bao giờ có thời gian nghỉ. Nhờ có Những Nhà văn Tự do, mình đã được tới thăm thủ đô. Mình đã có được quãng thời gian đẹp nhất trong đời. Điều hối tiếc duy nhất của mình là mình không có máy quay phim để quay lại toàn bộ cuộc hành trình duy nhất trong đời này.

Mọi thứ ở thủ đô Washington đều rất tuyệt! Đó là lần đầu tiên mình được ở một khách sạn đẹp đến vậy. Mình có thể thức khuya và không cần phải lo lắng về việc bố mẹ cứ giục đi ngủ. Hai đêm đầu tiên, mình không thể nào chợp mắt được vì sợ bố mẹ sẽ gọi điện. Nhưng bố mẹ đã không làm thế.

Trên chuyến bay từ Washington về, mình đã ngủ thiếp đi. Mình mơ về những chuyện đã xảy ra và tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy đến khi mình về tới nhà. Khi mọi người bước ra khỏi xe buýt, điều mình không hề trông đợi đã đến. Bố mẹ mình đang đứng ở đây! Lúc đầu mình cứ nghĩ là họ chỉ ra ngoài đổ xăng, hoặc đi ăn, nhưng không nhìn thấy mình. Ôi, ngạc nhiên làm sao, họ tiến tới, ôm mình và hỏi mình về chuyến đi. Mình có cảm giác mình được chào đón. Đây là điều vốn không hay xảy ra với mình. Trước khi mình đi, bố mẹ mình là người hay khiến mình có cảm giác không tốt. Họ luôn cho rằng mình không tốt, rằng mình thường xuyên vướng vào rắc rối. Mình luôn tranh cãi với bố mẹ và thỉnh thoảng mình thậm chí còn thấy ghét họ! Nhưng tối nay, mình đã quên hết những lúc không vui và cảm thấy bố mẹ thật gần gũi.

Khi về tới nhà, bước vào nhà, mình cứ băn khoăn không hiểu sao ngoài đường lại có nhiều xe ô tô đỗ đến thế. Tất cả họ hàng đều đang ở trong nhà mình – từ những người thân thiết nhất tới những người mình chỉ mới nói chuyện có một hoặc hai lần. Đây là lần đầu tiên mọi người tập trung đông đủ ở đây kể từ khi chị mình đi lấy chồng. Họ đến đây để gặp mình sao? Khi mình bước vào, tất cả mọi người đều bắt đầu chúc mừng mình. Mình thấy thật sự hạnh phúc, như thể không gì trên thế giới này có thể làm mình buồn nữa. Mình ước mình đã quay phim, chụp ảnh để cho họ xem, nhưng họ rất phấn khích, háo hức nghe mình kể. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía mình!

Mình ngồi ở giữa phòng khách, kể cho mọi người nghe về chuyến đi của mình. Mình kể cho mọi người nghe Điện Capitol tuyệt vời như thế nào. Ý mình là, mình chưa bao giờ được nhìn thấy những tác phẩm điêu khắc tuyệt vời và những bức tranh đẹp đến vậy. Mình miêu tả tượng đài Lincoln là bức tượng lớn nhất mà mình nhìn thấy từ trước tới giờ. Mình cũng kể cho mọi người nghe về chuyến du ngoạn bằng tàu trên sông Potomac của bọn mình. Đồ ăn nhiều tới mức mình có thể ăn cho tới khi không thể nào đứng dậy được. Khi mình bước ra ngoài boong tàu, vẫy tay chào mọi người thì trời bắt đầu mưa. Nhưng điều đó không hề làm mọi người mất vui. Tất cả mọi người lại cùng nhau quay vào trong, hát hò và nhảy múa. Mình cũng kể cho mọi người nghe bọn mình đã hy vọng có một chuyến thăm Nhà Trắng như thế nào. Nhưng ít nhất mình cũng được tận mắt nhìn thấy Nhà Trắng, dù chỉ là đứng ngoài cổng chính nhìn vào.

Khi mình miêu tả về Washington, mọi người đều nhìn mình bằng con mắt ghen tỵ. Tối nay, lần đầu tiên trong đời, mình là tâm điểm chú ý của cả nhà. Tất cả mọi người đều chúc mừng mình, chúc mừng bố mẹ mình vì có một đứa con trai “ngoan giỏi”, “thông minh” và “tuyệt vời” như mình. Họ nói mình là tấm gương cho cả gia đình và hy vọng là cho cả thế giới nữa.

Nhật ký 93

Nhật ký thân yêu,

Sáng nay, mình vẫn còn khá mệt mỏi sau cuộc hành trình hôm trước và khi đến trường, mình thấy mọi người cư xử rất lạ, giống như là có chuyện điên khùng gì đó đã xảy ra vậy. Trước cổng trường có rất nhiều xe truyền hình lưu động và điều đầu tiên mà mình nghĩ tới là những chiếc xe ấy có mặt ở đây để chào đón Những Nhà văn Tự do bọn mình và lấy tin, viết bài về bọn mình. Nhưng không phải vậy. Mình hỏi một người bạn: “Chuyện quái gì xảy ra vậy?”. Cậu ấy đã hỏi lại mình: “Cậu có biết Jeremy Strohmeyer không?” Mình nói: “Có, Jeremy ‘Strombocker’ chứ gì?”, đó là tên bọn mình vẫn thường gọi mỗi khi trêu cậu ấy. Và người bạn của mình đã nói rằng: “Ờ, Jeremy đã bị bắt rồi”.

Chứng cứ cho thấy Jeremy đã hành hung và giết chết một cô gái 17 tuổi ở sòng bạc Nevada. Cậu ấy đã cùng với một người bạn, một học sinh khác trong trường mình và bố người bạn đó tới Las Vegas nghỉ nhân Ngày tưởng nhớ[6]. Trên đường đi, ông bố của cậu bạn kia lại ghé vào một sòng bạc ở Prim, Nevada. Trong lúc ông ta đánh bạc, Jeremy và cậu bạn lại lượn ra chỗ đường có mái vòm.

[6] Ngày tưởng nhớ (Memorial Day): ngày thứ Hai cuối cùng của tháng Năm, là ngày tưởng nhớ những binh lính thiệt mạng trong cuộc Nội chiến Mỹ, sau mở rộng ra là ngày tưởng nhớ những binh lính thiệt mạng trong cuộc Nội chiến Mỹ và Chiến tranh thế giới lần thứ nhất.

Jeremy bắt đầu chơi đuổi bắt với một cô bé, theo cô bé ấy vào phòng vệ sinh nữ và cậu ta đã hành hung, rồi giết chết cô bé ấy ngay trong phòng tắm. Lúc đó người bạn đi cùng Jeremy cũng có mặt ở đó, nhưng cậu ta lại bỏ đi mà không làm gì để ngăn chặn tội ác này.

Lúc đầu mình đã sốc. Mình không thể tin được. Mình biết khá rõ về Jeremy, vì bọn mình cùng chơi trong đội bóng đá của trường và bọn mình vẫn thường nhìn thấy nhau ở trường. Làm sao cậu ấy có thể làm chuyện đó được? Càng nghe mình càng thấy bối rối.

Trong tính cách của Jeremy cũng có điểm xấu. Máy tính của cậu ấy có những hình ảnh khiêu dâm và cậu ấy nghiện thuốc phiện. Đó là sự kết hợp chết người. Dù không phải một lời biện minh nhưng những thứ đó có thể biến một người với một phần tính cách xấu thực hiện những hành vi mà nếu không bị những thứ đó ảnh hưởng thì họ sẽ không bao giờ làm.

Mình thấy giới truyền thông đã “oanh tạc” trường mình bằng một loạt những câu hỏi. Bọn mình nhanh chóng nhận ra rằng họ không đến vì câu chuyện của bọn mình. Tất cả những quan tâm mà bọn mình nhận được là Những Nhà văn Tự do giống như người từ sao Hỏa trở về vậy. Trớ trêu là ở chỗ, khi Những Nhà văn Tự do bọn mình tổ chức buổi đốt nến cầu siêu tại đài tưởng niệm Washington để chống lại bạo lực, thì ở trường mình lại xuất hiện một kẻ giết người. Truyền thông có vẻ quan tâm tới những vấn đề tiêu cực hơn là những vấn đề tích cực mà giới trẻ đã làm. Mình thấy buồn khi bài viết về kẻ giết người kinh khủng này lại chiếm trang nhất, trong khi câu chuyện về Những Nhà văn Tự do của bọn mình lại bị đẩy xuống trang sau.

Nhật ký 94

Nhật ký thân yêu,

Hôm nay mình được nghe một tin và cùng với tin đó, mình đã nghe được những lời đồn đại. Jeremy và David đã giết một cô gái ở Las Vegas. Không, chờ chút đã, chỉ có Jeremy giết người, còn David chỉ đứng đó và nhìn thôi. Hay là Jeremy đã giết người mà cậu bạn thân không hề hay biết gì?

Khi tan học, mình quyết tâm sẽ tìm hiểu rõ chuyện này. Mình xem bản tin và cuối cùng cũng biết điều được cho là sự thật. David đã nhìn thấy Jeremy lôi cô gái vào nhà vệ sinh công cộng, nhưng lại bỏ đi trước khi Jeremy giết chết cô gái đó.

Thật là một chuyện mỉa mai. 150 học sinh bọn mình đã tới Washington, tìm cách để báo động cho mọi người biết về tình hình bạo lực ở Long Beach; trong khi đó lại có hai học sinh tới Las Vegas và cuối cùng thì một người đã giết một cô gái, còn người kia lại thản nhiên bỏ đi khi cô gái đang đấu tranh để giành giật sự sống.

Sao David có thể bỏ đi mà không giúp cô ấy nhỉ?

Đó là câu hỏi mình không sao trả lời được. Dù chưa bao giờ ở trong tình huống đó nhưng mình biết chắc chắn rằng việc David làm là không đúng.

Trong trong mọi tình huống, không hành động không bao giờ là cách xử lý đúng đắn và hợp lý. Để minh họa cho quan điểm này, hãy tưởng tượng mình đang sống ở một thị trấn nhỏ với những con người bình thường giống như bạn. Ngày nào những chuyến tàu chất đầy hàng cũng đến, dỡ hàng xong rồi lại đi. Những nhà máy lúc nào cũng nhả khói. Rồi một ngày bạn nhận ra những chuyến tàu không còn chỉ chở hàng nữa. Và nhà máy cũng không chỉ nhả khói nữa. Bạn có hành động, có lên tiếng không? Hay bạn chỉ im lặng, giống như những người ở Trại tập trung Auschwitz?

Câu ngạn ngữ này rất đúng: “Nếu không đồng tình thì phải chống lại”. David Cash đã không cứu mạng sống của cô gái đó và tương tự, những người Ba Lan cũng không cứu sống những người Do Thái. Họ chỉ đứng nhìn những con tàu và ngửi mùi khói, phớt lờ bi kịch. David có cơ hội trở thành anh hùng, đối với cả Jeremy và cô gái đó, nhưng cậu ta đã không làm.

Nhật ký 95

Nhật ký thân yêu,

Sáng nay mình đi học muộn, vì tối qua bọn mình từ Washington về rất muộn và mình muốn kể cho mẹ nghe tất cả những gì mà bọn mình đã làm. Khi tới trường, mình phải đi cửa trước thay vì con đường mình vẫn hay đi. Bạn biết mình nhìn thấy gì không? Cả một rừng máy quay phim! Mình rất phấn khích! Mình cứ nghĩ họ ở đây vì Những Nhà văn Tự do bọn mình vừa trở về từ cuộc hành trình tới Washington. Nhưng mình đã nhầm! Mình phát hiện ra là tất cả họ tới đây là vì một học sinh ở trường mình, cậu Jeremy Strohmeyer nào đó, cậu này đã đến Las Vegas, đã hành hung và giết chết một cô gái 17 tuổi trong khi bọn mình đang ở Washington.

Mình bước vào trường và thấy có rất nhiều phản ứng phức tạp quanh chuyện này. Thậm chí một số người còn khóc. Lúc đó, mình thực sự rất sốc. Với một rừng máy quay phim quanh khuôn viên trường và rất nhiều học sinh đang khóc, mình không biết phải nghĩ sao. Không học sinh nào trong trường có thể tập trung vào việc học khi xung quanh hỗn loạn và bối rối như thế này. Trong dãy hành lang, mọi người bàn ra tán vào về chuyện “thực sự” đã xảy ra. Họ nói rằng chỉ vì thuốc phiện, vì phê thuốc mà Jeremy đã ra tay sát hại một cô gái 17 tuổi. Chết tiệt! Mình cũng từng là một con nghiện, nhưng chưa bao giờ, dù là lúc thèm thuốc nhất, mình từng hại ai. Người duy nhất mà mình giết hại chính là bản thân mình! Sao họ có thể thêm thắt chi tiết đó vào chứ? Cậu ta có thể là con nghiện, nhưng không thể đổ tội cho thuốc, chỉ có thể đổ tội cho cậu ta mà thôi.

Cuối cùng, khi mình vào được lớp của cô G, mình thấy mọi người đều bối rối. Những Nhà văn Tự do quyết định có một cuộc “diễu hành” vì hòa bình tương tự như

cuộc diễu hành bọn mình đã tổ chức ở Washington – nơi bọn mình đã tập trung quanh đài tưởng niệm Washington và cầu nguyện cho tất cả những nạn nhân đã mất vì bạo lực. Bọn mình nghĩ bọn mình cần làm việc đó thêm một lần nữa, lần này là trước toàn trường, trước một rừng máy quay phim. Bọn mình muốn chứng minh rằng bọn mình có thể liên kết với nhau, cùng đứng lên vì một động cơ đúng đắn, tốt đẹp, tích cực và nghĩ tới những người thực sự xứng đáng được quan tâm, về cô gái 17 tuổi đã thiệt mạng. Sao chẳng ai nói gì về cô ấy? Cô ấy mới là nạn nhân của tất cả những chuyện này cơ mà.

Khi mình đi tới mỗi lớp nói cho mọi người nghe, mọi người lại nói cho những người khác. Đến một giờ chiều, cả trường đã biết về cuộc diễu hành vì hòa bình, kể cả những thầy cô trong ban giám hiệu trưởng. Ban giám hiệu cảnh báo bọn mình rằng nếu bọn mình tham gia vào cuộc diễu hành, bọn mình sẽ gặp rắc rối và diễu hành là chuyện không được phép. Thầy hiệu trưởng nói không muốn gây thêm sự chú ý xung quanh chuyện này nữa. Khi nghe thấy điều đó, bọn mình thực sự không thể tin vào tai mình. Sao các thầy cô lại không muốn bọn mình thể hiện được mặt tốt của trường? Bọn mình nghĩ không thể để một con sâu làm rầu nồi canh, không thể để trường mình bị đánh giá vì hành vi sai trái của một học sinh; chính vì vậy, bọn mình vẫn quyết tâm tổ chức buổi diễu hành đó.

Trong trường mình, có nhiều học sinh tích cực hơn là tiêu cực. Mình nghĩ đó là lý do hoàn hảo để mọi người nắm tay và đi cùng nhau. Tất cả học sinh, từ những bạn cứng rắn, những cầu thủ bóng đá, thậm chí là cả những bạn nữ trong đội cổ vũ của mình, đều dự định sẽ tham gia cuộc diễu hành.

Kế hoạch là tất cả bọn mình sẽ gặp nhau ngay sau giờ tan học, khi chuông reo. Ngay khi nhóm bắt đầu hình thành, mình đã có cảm giác bọn mình là một thể thống nhất. Tất cả bọn mình cùng ở đây vì một lý do. Có những gương mặt quen thuộc, cũng có những gương mặt lần đầu bọn mình nhìn thấy, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là “cái mác” mà giới truyền thông sẽ gán cho trường mình, một cô gái đã thiệt mạng và tất cả bọn mình đã cùng nhau ở đây. Khi đứng đó hát, mình nhớ lại lúc ở thủ đô Washington, bọn mình cũng làm đúng như vậy, cũng vì mục đích giống như lần này. Mình ngẩng cao đầu và nhìn quanh để thấy tất cả bọn mình đều đang nắm tay nhau.

Báo giới không muốn quan tâm tới việc bọn mình đang nắm tay nhau đứng trước mặt họ. Tất cả những chiếc máy quay của họ đều hướng về những học sinh đang nói về Jeremy. “Jeremy có hung bạo không?”, “Em có nghĩ thuốc phiện là tác nhân gây nên tội giết người của bạn ấy không?”

Vì vậy, bọn mình đã hát và cầu nguyện cho tới khi tất cả những chiếc máy quay bỏ đi. Mình không nhìn thấy bọn mình trên ti vi tối nay. Thay vào đó, mình chỉ thấy những điều tiêu cực, những câu hỏi mà báo chí đã hỏi học sinh, sự bẽ mặt, tiếng xấu mà bọn mình sẽ phải đối mặt khi tất cả những chuyện hỗn loạn này qua đi. Nhưng ít nhất vào thời điểm quan trọng, bọn mình đã mạnh dạn đứng lên đấu tranh vì điều bọn mình tin tưởng.

Nhật ký 96

Nhật ký thân yêu,

Năm học thứ ba của mình đã sắp kết thúc. Năm tới mình muốn trở thành một người thực sự năng động và muốn năm cuối cấp của mình kết thúc một cách có ý nghĩa, hoành tráng. Làm sao mình có thể làm được điều đó?

Cô Gruwell có nói: “Năm tới, cô muốn các em phải năng động hơn và cô muốn Những Nhà văn Tự do có mặt ở khắp trường Trung học Wilson này. Hội học sinh sinh viên, vận động viên và nhiều hoạt động ngoại khóa khác nữa”.

Chẳng phải mình cũng đã nghĩ tới điều đó sao? Chà, vì mình không mấy quan tâm tới thể thao nên mình nghĩ mình sẽ thử sức với hội học sinh sinh viên. Nhưng mình sẽ ứng cử vào vị trí gì? Mình không muốn trở thành Trưởng ban công chúng – cái đó thì dễ dàng quá. Mình muốn một vị trí trong văn phòng, một việc gì đó có chút quyền hành, vì mình biết mình thích nắm quyền kiểm soát. Thế Chủ tịch lớp cuối cấp thì sao nhỉ?… Được đấy, Chủ tịch lớp cuối cấp.

Vậy là, ngày hôm sau, mình tới buổi họp, điền tên mình vào lá phiếu và bắt đầu tranh cử. Những Nhà văn Tự do sẽ ủng hộ mình 100%; vì vậy, lúc đó mình biết là mình đã có ít nhất 150 lá phiếu thuận rồi. Giờ điều mình cần quan tâm là những học sinh còn lại trong trường. Do đó, mình đã vận động và vận động cho tới ngày diễn ra cuộc bầu chọn.

“Hãy bầu cho mình nếu bạn muốn có một năm học cuối cấp bùng nổ! Mình chẳng có gì ngoài những điều tốt đẹp nhất dành cho bạn”. Đó là những gì mình đã hét lên trong buổi bầu chọn, để những người đã quên hôm nay là ngày bầu chọn sẽ bầu cho mình.

Và đã đến lúc mình phải chờ kết quả. Mình phải chờ ít nhất là một tuần hoặc hơn cho tới khi kiểm phiếu xem mình thắng hay thua. Khi kiểm phiếu, mình khá căng thẳng, nhưng vì mình là người kín đáo, nên mình không để lộ chuyện đó ra. Và rồi, cũng đến lúc công bố kết quả.

“Và Chủ tịch lớp cuối cấp năm tới của các bạn là…”

Ầm ĩ quá, mình không thể nghe được cái tên nào mới được xướng lên. Sau đó, mình cảm nhận thấy những cái vỗ vào lưng và mọi người đang ôm chầm lấy mình.

“Đứng lên đi, cô bạn, cậu đã thắng rồi. Cậu đã thắng!”

Và cả đám đông đang kêu gào gọi tên mình – họ phát điên lên vì mình. Khi bước lên bục, mình nói: “Các bạn yêu quý tôi, các bạn thực sự rất yêu quý tôi”.

Thật là một thành tích tuyệt vời. Mình có cảm giác mình có thể làm bất cứ việc gì nếu mình có quyết tâm. Có lẽ tuần tới, mình sẽ thử sức với đội cổ vũ.

Nhật ký 97

Nhật ký thân yêu,

Mình có cảm giác như sự hỗn loạn đang bám theo mình, vươn những cái xúc tu gớm ghiếc của nó vào mọi ngóc ngách trong cuộc sống của mình. Nó đã tấn công cuộc sống gia đình của mình, giờ lại đang cố phá hủy Những Nhà văn Tự do nữa. Mỗi khi mình bắt đầu thấy thoải mái là lại có người xuất hiện và thay đổi những nguyên tắc dành cho mình. Ngay từ đầu, lý do mình chuyển đến trường Trung học Wilson này là để chạy trốn môi trường không thể nào kiểm soát được ở nơi mình được nuôi dạy.

Nếu “nuôi dạy” là từ bạn có thể gọi. Khả năng nuôi dạy của mẹ mình là “Mẹ sẽ cho con 20 đô và đưa cả chìa khóa xe cho con nếu con để mẹ yên cuối tuần này”. Không phải mẹ là một người mẹ xấu, chỉ đơn giản là mẹ “quá mệt mỏi với vai trò người làm mẹ” (mẹ đã nói với mình như thế trong một buổi sáng). Làm sao mẹ có thể dạy mình sống có trách nhiệm được khi chính bản thân mẹ sống không hề có trách nhiệm?

Có lẽ vì mẹ uống rượu, có lẽ vì mẹ hút thuốc phiện… Cũng có thể là vì mình. Mẹ đã mệt mỏi với việc nuôi dạy mình, nên mình phải tự nuôi dạy bản thân. Có những lúc cả ngày, thậm chí cả tuần liền mình không nhìn thấy mẹ. Mình luôn biết mẹ ở đâu, nhưng dường như mình sẽ không bao giờ có bố mẹ thực sự ở bên nữa. Mình lỡ mất những điều nho nhỏ; những nguyên tắc và giờ giới nghiêm không hề tồn tại. Mỗi khi mình hỏi mẹ khi nào mình phải về nhà, mẹ đều nói “Thứ Hai”, ngay hôm mình hỏi là thứ Sáu. Hãy tưởng tượng bạn 15 tuổi và bạn có cảm giác mẹ bạn ít quan tâm tới bạn. Mình không chỉ muốn, mà còn cần, sự chỉ dẫn.

Sau một thời gian, mình phải tự đặt ra giờ giới nghiêm cho mình để mọi người không biết mẹ mình không hề quan tâm tới mình. Thật khó khi phải tự nuôi dạy chính bản thân mình. Nếu dễ thì bọn mình đã chẳng cần phải có cha mẹ rồi. Nhưng chúng ta có, hoặc ít nhất hầu hết mọi người đều có (cha mẹ).

Mình bắt đầu thấy rất tủi thân và đơn độc. Cuộc sống của mình chỉ có hai mẹ con và giờ chỉ còn lại một mình mình. Mình trở nên thất vọng, chán nản, tìm mọi cơ hội mình có để trốn thoát khỏi thực tại.

Những Nhà văn Tự do lấp đầy lỗ hổng lớn trong mình bằng cách cho mình một nơi an toàn, ở nơi đó mình biết tất cả mọi người đều quan tâm tới nhau. Nhưng bọn mình đang có nguy cơ không được học cùng nhau trong năm tới. Mất những người bạn này giống như mất một phần gia đình vậy. Mình không thể trải qua chuyện này một lần nữa được.

Nhật ký 98

Nhật ký thân yêu,

Mình mới phát hiện ra bọn mình sẽ là một lớp chính thức trong năm cuối cấp. Sau tất cả những “chấn động” do một vài thầy cô trong trường gây ra, bọn mình sợ sẽ không còn được học cùng nhau nữa. Sao các thầy cô lại muốn chia tách lớp của bọn mình? Chẳng lẽ họ không thấy là bọn mình còn thân thiết hơn một lớp sao? Bọn mình là một gia đình. May mắn là thầy giám thị trường – Carl Cohn – đã hết lòng ủng hộ bọn mình.

Gia đình Những Nhà văn Tự do đã phải làm việc rất chăm chỉ để được học cùng nhau và từ “cùng nhau” rất có ý nghĩa với mình! Mình cũng từng có một gia đình bình thường, có bố, có mẹ và có hai chị em. Nhưng rồi chuyện gì đã xảy ra? Mẹ mình thấy cần được tự do hơn, vậy là mẹ biến mất. Giờ mình vẫn chẳng biết mẹ ở đâu. Mẹ bỏ đi khi tất cả mọi người đều cần mẹ, đặc biệt là mình. Sau này, mình chỉ hy vọng mẹ có thể hiểu được những nỗi đau mà mẹ đã gây ra cho gia đình mình. Tất nhiên là mấy chị em mình ở cùng với bố rồi. Bố là người duy nhất thể hiện tình yêu và niềm tự hào vì những cô con gái của mình. Rồi bố gặp cô “She Thang” và để cô về sống với bọn mình. Chẳng hiểu vì sao, khi gặp cô ấy, mình lại có cảm giác đúng như cái ngày mình mất mẹ. Mình biết sẽ có chuyện gì đó xảy ra, vì bố mình hy vọng chị em mình có thể chấp nhận cô ấy, coi cô ấy như mẹ.

Bọn mình vẫn đang phải cố gắng để vượt qua nỗi đau khi mẹ thực sự đã rời bỏ chị em mình và giờ bố đã có một người phụ nữ mới trong đời.

Bố có ba con với người vợ mới và trong quá trình đó, bố đã quên mất mấy đứa con lớn. Vì vậy chị em mình đã chuyển ra ngoài, tới sống với dì mình. Em nhỏ nhất trong ba chị em mình ở lại với bố. Dì giống như người mẹ thứ hai của chị em mình vậy, dì đã dang rộng vòng tay đón chị em mình vào nhà. Mình thích cảm giác đó. Tưởng như mình đang bắt đầu một cuộc sống mới. Cho đến khi con trai dì giới thiệu cho dì một người bạn tù của nó. Dì gần gũi với ông ta hơn sau mỗi cú điện thoại và chẳng bao lâu sau, họ yêu nhau. Họ dành hầu hết thời gian nói chuyện với nhau qua điện thoại, trong khi con trai dì ra ngoài gây chuyện.

Cô cháu gái của dì và những người bạn của nó thường xuyên mang thuốc phiện ra vào nhà; chúng ở nhà dì cả ngày và đêm, còn chị em mình phải khóa cửa ở trong phòng. Hai chị em mình có cơ hội gần gũi nhau hơn; vì thế, ít nhất cũng có điều gì đó tích cực từ tất cả những chuyện tiêu cực này.

Dì chỉ tiếp tục là người thân tốt bụng với mình cho tới khi bạn trai dì ra tù. Đột nhiên, dì thường xuyên đi vắng, mình có cảm giác như dì hoàn toàn quên mất sự tồn tại của mình và mình thực sự không biết tại sao lại như vậy. Dì bắt đầu yêu thích cô cháu gái của dì và thế có nghĩa là họ đang lên kế hoạch chuyển ra ngoài cùng

nhau, nhưng không có chị em mình. Vậy là chị em mình đã làm điều cần phải làm: Chị chuyển tới sống với một người hàng xóm, còn mình chuyển tới sống với người anh họ nhận nuôi mình. Dì là một trong những điều tốt đẹp nhất từng xảy ra trong suốt cuộc đời mình. Mình chỉ hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra để mình lại phải mất dì.

Không như gia đình thực sự – gia đình máu mủ của mình, Những Nhà văn Tự do hiểu mình và đã ở bên mình một thời gian dài. Họ thực sự dành thời gian và kiên nhẫn lắng nghe, giúp đỡ và ủng hộ mình. Dù mẹ ruột đã bỏ mình đi khi mình còn nhỏ nhưng có rất nhiều người khác đã cố gắng lấp đầy chỗ trống, thay thế vai trò làm mẹ của mẹ. Rất nhiều người đã không đảm nhiệm được tốt vai trò đó, nhưng cô Gruwell thì có. Mình đánh giá cao những gì cô Gruwell và Những Nhà văn Tự do đã làm cho họ và cho mình. Họ đã giúp mình trở thành một người mạnh mẽ hơn.

Viết Lên Hy Vọng

Nguồn: Internet

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here